Lẽ Nào Em Không Biết?

Chương 69 : Chị em gái

Ngày đăng: 16:13 19/04/20


Căn nhà gỗ nhỏ phía cuối bản, nằm giữa chân đồi hoang sơ, xung quanh, một mùi xăng nồng nặc khó chịu…



Đầu óc choáng váng, cả người nhức nhối, Hà Nguyệt Dương nheo mắt. Hình ảnh duy nhất còn đọng lại lúc trước là bóng người đàn ông to cao bịt mặt kín.



-“Tỷ!”



Giọng nói này, quen thuộc làm sao! Đứa em gái này, cô đã nhớ nó như nào…Và bây giờ, nó lại gọi cô một tiếng “tỷ” thật thân thiết.



-“Nguyệt Anh. Sao mi lại ở đây?”



-“Tỷ thấy thế nào?”



Hà Nguyệt Anh hỏi han.



-“Ta…ta…cũng bình thường…mà sao ta lại ở đây?”



Nhìn em gái cười khẩy mà lòng cô xót, lẽ nào, mọi việc là nó làm?



-“Tỷ nhìn gì, là muội đấy, nhưng chắc gã đó cũng không làm tỷ đau phải không?”



-“Mi tính làm gì?”



-“Muốn nói chuyện với chị gái của tôi một chút? Không được à? Dạo này chị kiêu vậy?”



-“Sao mi biết ta ở đây?”



-“Haha, muốn người khác không biết thì đừng làm, Hà Nguyệt Dương ạ!”



Nguyệt Dương thở dài.



-“Được rồi, ta cũng có chuyện muốn nói với mi…”



Thái độ của Nguyệt Anh, lúc nói lúc cười, không bình thường chút nào khiến Nguyệt Dương nghi hoặc.



-“Mi…mi lại dùng thuốc cấm?”



-“Còn quan tâm tới muội thế sao? Phải, muội dùng đó!”



-“Sao mi phải làm khổ mình như thế? Nguyệt Anh, mi đừng như vậy!”



-“Haha, đồ giả tạo, chị còn đang hạnh phúc như vậy thì nhớ gì tới em? Cuộc sống giản dị gớm nhỉ? Thầy cô bản làng, một túp lều tranh, hai trái tim vàng…haha…”



-“Mi đang không tỉnh táo rồi, lúc khác chúng ta nói chuyện, đi, ta đưa mi về, tối nay ở chỗ ta…”



Nguyệt Dương định đứng dậy đỡ em gái mới phát hiện ra cửa khóa. Cô hỏi nó mãi, nó cũng chỉ cười cười.



-“Nguyệt Dương, chị sợ lắm phải không?”



-“Sợ cái gì? Nguyệt Anh, tỉnh táo lại đi, làm lại cuộc đời, mi đừng như vậy nữa…”



-“Đúng vậy, chúng ta làm lại cuộc đời, Nguyệt Dương, chúng ta cùng làm lại.”



Hà Anh ôm lấy chị mình, cô nức nở.



-“Tỷ biết không, muội đau lòng như nào tỷ biết không? Muội thương anh ấy, từ lần đầu tiên gặp mặt. Tỷ biết muội yêu anh ấy như nào không? Tỷ biết, ước mơ từ nhỏ của muội, là được làm vợ anh ấy, tỷ biết không hả tỷ…”



Hà Dương cũng rơm rớm theo.



-“Ta biết, ta biết…ta xin lỗi…”



-“Tỷ biết cái cảm giác phát hiện ra người mình yêu nhất, lại yêu chị gái mình, nó đau đớn như nào không? Tỷ có hiểu cái cảm giác, khi phát hiện người ấy quan tâm tới mình, chỉ vì người ấy yêu chị mình, muốn chăm sóc mình, chỉ vì để chị mình yên tâm, nó xót xa, nó khổ sở như nào không?”



-“Ta hiểu…”



-“Không, tỷ không hiểu đâu…Tỷ luôn là người được yêu, tỷ làm sao thấm được…Ngày đó, phát hiện ra điện thoại của anh ấy, toàn chứa ảnh của tỷ, lòng muội như muối xát. Muội cố gắng, muội làm đủ mọi cách…vậy mà rốt cuộc thì sao? Ánh mắt anh ấy lạnh lùng, ánh mắt anh ấy chỉ có tỷ mà thôi…anh ấy, không bao giờ thấy muội cả…anh ấy…là đồ chung tình ngu xuẩn…nhưng mà, muội không cách nào dứt ra được…”



-“Nguyệt Anh…”



-“Muội cũng thương tỷ, trong sâu thẳm, muội thực sự yêu quý tỷ, chỉ sau anh Phong. Tiếc là muội không có cách nào chấp nhận được, khi nghe Hiếu nói anh ấy bỏ cả công ty, bỏ cả sự nghiệp năm năm, chỉ để sang Mỹ với tỷ, chỉ để lên bản với tỷ, muội ghen tỵ lắm…Nghĩ tới một ngày, hai người tới với nhau, muội phải chào tiếng “anh rể”…muội đau, nghĩ tới ánh mắt trìu mến anh ấy dành cho tỷ, muội…cho nên là, Nguyệt Dương à, muội không muốn sống nữa…nhưng muội rất sợ…tỷ, cùng đi với muội nhé…”



Hà Dương run người, chưa kịp phản ứng thì đã bị em gái đẩy ra xa. Nó điềm tĩnh đánh lửa, chỉ trong giây lát, căn nhà gỗ bùng cháy.



-“Hà Nguyệt Anh, mi điên rồi!”



Hà Nguyệt Dương cuống cuồng tìm cách mở cửa, Hà Nguyệt Anh chỉ cười.
Phong khẽ kéo chăn, nhẹ nhàng để đầu cô lên cánh tay mình, toàn bộ ôm cô vào lòng, anh cất giọng ấm áp.



-“Tối rồi, chúng ta lại đi ngủ như bao ngày nhé, sáng mai…em lại dậy nấu bữa sáng cho anh nhé!”



Nước mắt cứ thế chảy, ai đó nghẹn ngào.



-“Anh…anh chẳng phải yếu đuối như thế đâu…mà là em…em rất quá đáng…”



Một đêm, lo lắng, hồi hộp, sợ hãi…từng khắc từng khắc trôi qua. Khi ánh bình minh kia chiếu qua khung cửa sổ, có người bủn rủn đặt tay lên chỗ đó.



Cảm nhận được tiếng tim đập nhè nhẹ, hơi thở yếu ớt của người ấy, anh như trút tảng đá nặng, sống mũi cay xè, cả người mệt mỏi gục vào cô.



….



9 giờ.



Thật tình cờ, mọi người lần lượt tới rất đông đủ, giáo sư Hà Quốc Trung và vợ bay chuyến sớm nhất, ba mẹ Phong lên, Hiếu Nghĩa thấy vậy cũng tò mò đi theo.



Mọi thứ diễn ra, đau đớn ngột ngạt. Đối với ba mẹ Nguyệt Dương, đúng là một cú sốc nặng. Một đứa con gái nằm bất động chờ chết, một đứa thập thò ngoài cửa, người không ra người.



Thấy mẹ quay về phía mình, Hà Anh từ phía cửa sổ vui mừng vẫy vẫy. Bà lau nước mắt, lén đi ra.



Con gái bà, đầu tóc bù xù, khuôn mặt nhem nhuốc, mỗi lần xem tin tức của nó trên tạp chí, đều là một vẻ đẹp hoàn mĩ tới lay động…thảo nào, nó lang thang quanh đây, cũng không ai nhận ra nổi.



-“Mẹ… mẹ…Dương sao rồi?”



Hà Anh lí nhí.



Hai đứa con gái, xót xa tột cùng. Không biết kiếp trước bà đã gây ra tội lỗi lớn lao như thế nào nữa? Không biết bà là mẹ kiểu gì mà lại không nhìn được sự đố kị giữa chúng?



-“Tỷ ấy tỉnh rồi hả…tỷ ấy không chết phải không?”



-“Nó sẽ không sao cả…”



Bà nhìn con, lại sợ để chồng gặp nó, không biết sẽ giận dữ như nào, đành đưa nó về nhà, nhưng Hà Anh nhất quyết không chịu, nó đòi về nhà Hà Dương đợi chị.



…..



……



Hà Nguyệt Anh nhìn mẹ, đó là lần hiếm hoi cô thấy mẹ khóc. Mẹ cô là nữ doanh nhân mà, mẹ cô luôn rất cứng rắn. Mẹ giúp cô tắm giặt, chải tóc.



Mẹ ôm cô vào lòng.



Ước gì mẹ mắng cô, mẹ trách cô, cô sẽ thấy nhẹ nhàng hơn. Nhưng không, mẹ chỉ lặng thinh, nấu đồ cho cô.



-“Mẹ…”



-“Con nghỉ đi, mẹ giờ vào với chị một lát, rồi tối sẽ về với con, nhé…con tạm thời ở đây, mọi người đều đang mất bình tĩnh..”



Nguyệt Anh ngoan ngoãn gật đầu. Tiễn mẹ, cô vào phòng của chị. Đã tới đây nhiều lần, nhưng giờ mới để ý, nó thật giản dị, khác hoàn toàn với căn phòng pha lê xa hoa của cô, lần đầu tiên, cảm nhận một cách công bằng nhất, hóa ra, cô cũng có nhiều thứ hơn chị.



Mùi hoa lyly thoang thoảng thật thơm. Chị của cô…sao mà cô nhớ chị ấy tới thế?



Một vài bức vẽ được bày la liệt trên giường, là anh Phong. Chị vẽ anh sao? Nhìn những ngày tháng đề trên đó, Nguyệt Anh há hốc…Hà Nguyệt Dương…cũng yêu thầm anh!



Và năm năm trời, chị ấy phải nghe chuyện tình bịa đặt của anh với cô. Chị ấy không biểu hiện, cô càng tức, càng bịa nhiều chuyện. Giờ mới biết, chị gái của cô, không phải lúc chị ấy cười…là lúc chị ấy hạnh phúc.



Trong căn nhà gỗ đó, cô đã kể khổ, cô đã hỏi chị, liệu có hiểu tình yêu đơn phương đau đớn như nào không? Chị đã trả lời chị hiểu, cô cứ nghĩ, cứ nghĩ là chị ấy chỉ nói thế…có ai ngờ…



Hà Dương yêu Phong, và trong nhiều năm liền, nghĩ rằng Phong yêu cô. Cách chị ấy chọn, là thầm chúc phúc cho cô, chị ấy kiên nhẫn nghe mọi hạnh phúc ái tình của cô. Còn cách cô chọn, lại là ghen tức phẫn nộ, muốn đá chị ấy ra khỏi cuộc sống của mình…



Bây giờ thì cô đã hiểu, vì sao anh chọn chị. Cô mãi mãi, cũng chỉ là một đứa em ích kỉ không hiểu chuyện.



Khung ảnh đặt đầu giường của chị ấy, vẫn là ảnh hai người chụp chung, chị ấy có thói quen vậy từ bé. Lúc trước, cô cho là hiển nhiên, mà sao lúc này, mắt lại đỏ hoe.



Cẩn thận nhấc lên, cẩn thận chạm tay vào nụ cười ấy.



Một dòng chữ nhỏ nhắn đề bên dưới…ngay ngắn đẹp đẽ…



‘My dear twin sister, the best gift of my life. Love her anyway. Love her forever.’



Hà Nguyệt Anh khụy xuống…Không, cô không xứng…Hà Nguyệt Dương, chị ấy mới là món quà tuyệt vời nhất trong cuộc sống của cô. Còn cô, một chút cũng không xứng!