[Liêu Trai Đồng Nhân] Hữu Xu

Chương 16 :

Ngày đăng: 12:10 30/04/20


Tứ hoàng tử đầu tiên là dụ dỗ Lan phi đến lãnh cung cưỡng hiếp rồi siết chết, lại thu mua cung nữ bên người tam hoàng tử, hạ mê dược cho tam hoàng tử, thừa dịp hắn bất tỉnh nhân sự liền đem thi thể Lan phi khiêng lên giường hắn, lại đem bạch lăng quấn quanh trên cổ Lan phi nhét vào trong tay tam hoàng tử.



Tiêu quý phi chờ nhi tử bày cục xong liền dẫn hoàng đế đi thăm tam hoàng tử đang bị vây trong nỗi đau tang mẫu, vừa vào cửa chỉ thấy tam hoàng tử cùng Lan phi lõa thể nằm cùng một chỗ, hạ thể Lan phi một đống hỗn độn, trong tinh nồng màu trắng hỗn loạn máu tươi, xem ra đã bị cưỡng hiếp tới sinh non, hai mắt phiếm huyết lệ trợn lên, lộ ra đầu lưỡi thật dài, đã bị siết chết. Mà tam hoàng tử mơ hồ tỉnh dậy, đang nhìn bạch lăng trong tay ngẩn người.



Cảnh tượng cực kỳ bi thảm như thế khiến hoàng đế thiếu chút nữa miệng phun máu tươi. Lúc này hắn sai người bắt tam hoàng tử, lại vội vàng liệm thi thể Lan phi. Nhi tử cưỡng hiếp thứ mẫu, còn tàn nhẫn sát hại thứ mẫu, đây là gièm pha bậc nhất của hoàng gia trăm năm qua, hoàng đế khó thở, nếu không phải tuyên dương ra ngoài sẽ nhục danh dự hoàng thất, thì sợ là sẽ đem tam hoàng tử chém đầu thị chúng. Dưới nhiều lần suy xét, hắn ra ý chỉ trục xuất tam hoàng tử, cũng ra lệnh cưỡng chế trọn đời để tóc tu hành.



Sau khi Lan phi chết hóa thành lệ quỷ ở lại dương gian, chính là muốn tận mắt nhìn xem hoàng đế có thể báo thù cho mình hay không, thấy hắn trừng trị tam hoàng tử vô tội, trong lòng mặc dù có oán, lại không hận. Nhưng không qua bao lâu, khi hoàng đế bình tĩnh lại từ trong bi thống, cũng chậm rãi phát hiện chứa nhiều điểm đáng ngờ. Hắn bắt được vài nhân chứng mấu chốt, rốt cuộc biết được Lan phi tử vong là do Tiêu quý phi cùng tứ hoàng tử giở trò quỷ.



Cho đến lúc này, Lan phi cảm thấy mình chờ đợi không uổng phí. Nhưng nếu quả thực đại thù của nàng được báo, cũng sẽ không có lệ quỷ oán khí tận trời, mặt mũi hung tợn ngày hôm nay. Sau khi hoàng đế biết được chân tướng chạy tới đối chất với Tiêu quý phi, lại bị Tiêu quý phi khóc sướt mướt ứng phó cho qua. Với hoàng đế thì Lan phi bất quá chỉ là nhất thời mới mẻ, trên thực tế, người hắn yêu chân chính vẫn là Tiêu quý phi, vì hai mẫu tử này, có thể nói là dốc hết tất cả. Hắn gọi tứ hoàng tử đến răn dạy vài câu, phạt chép mấy thiên kinh Phật, việc này liền thôi, sau khi trở về ban chết cho tất cả cung nhân có liên quan trong chuyện này, lau sạch những điểm đáng ngờ.



Cái chết của nữ quỷ chẳng những không tạo ra bất cứ ảnh hưởng gì với Tiêu quý phi và tứ hoàng tử, mà hai người còn lợi dụng nàng diệt trừ con trai trưởng của nguyên hậu. Qua một năm, hoàng đế lại không để ý triều thần phản đối, sắc lập tứ hoàng tử làm thái tử, khen rằng nhân phẩm quý trọng, long chương phượng tư*. Nhìn thấy “một nhà ba người” ngồi vây quanh ở Vị Ương Cung uống rượu chúc mừng, nhớ đến những từ ngữ dài dòng khen ngợi hung thủ giết người trên thánh chỉ sắc phong, oán khí của nữ quỷ rốt cuộc đạt tới đỉnh.



*Long chương phượng tư: văn chương, tài hoa như rồng, dung mạo tư chất như phượng.



Nàng đối với hoàng đế là tình yêu chân thành, còn từng ảo tưởng cùng hắn làm phu thê bình thường, sanh con dưỡng cái, kết quả lại phát hiện mình chỉ là một món đồ chơi, bị con hắn cưỡng hiếp sát hại cũng không thể gợi ra một chút thương hại nào từ hắn, huống chi trong bụng của nàng còn mang hài tử của hắn. Yêu sâu đậm, hận liền thật sâu, từ nay về sau, nữ quỷ chỉ một lòng một dạ muốn giết chết hoàng đế, còn đầu sỏ gây tội tứ hoàng tử cùng với Tiêu quý phi đồng lõa ngược lại phải xếp ở phía sau.



Nghe xong câu chuyện của nữ quỷ, Hữu Xu quay đầu lại nhìn về phía thanh niên đang ngủ say, trong lòng khó chịu cực kỳ. Mười một năm trước chủ tử mới mười bốn tuổi, gặp bôi nhọ như thế, hắn sẽ khổ sở như thế nào? Khi bị trục xuất lại bàng hoàng như thế nào?
Hữu Xu sợ tới mức run lên, vội vàng xốc chăn, ngập ngừng nói, “Ừm, rất nóng.” Cùng lúc đó, trong lòng lại thầm may mắn: may mắn vừa rồi không hôn trộm, nếu không hiện tại sẽ bị đuổi ra ngoài đi?



“Xích lại đây một chút, ta giúp ngươi quạt quạt.” Cơ Trường Dạ cầm lấy quạt tròn nhẹ nhàng lay động.



Hữu Xu dịch a dịch, dịch đến bên cạnh thanh niên, ngủ cùng một cái gối đầu với hắn, cảm giác được từng trận từng trận gió nhè nhẹ thấm lạnh phất qua hai má, xua tan xao động ở thân thể cùng đáy lòng, bất giác thầm nghĩ: chủ tử thật ôn nhu săn sóc, hiện tại càng muốn hôn hắn phải làm sao đây?



Mang suy nghĩ kì quái như vậy, thiếu niên chậm rãi rơi vào giấc ngủ say.



Cơ Trường Dạ mới vừa về kinh, thân phận còn chưa khôi phục, cũng không cần vào triều điểm danh, trong lúc nhất thời có chút nhàn nhã. Hắn thương tiếc Hữu Xu từ nhỏ đã cùng mình ở trong ngôi chùa lạnh lẽo rách nát, chưa từng thấy qua phồn hoa bên ngoài, liền nghĩ dẫn cậu đi du ngoạn xung quanh một phen. Thời tiết giữa hè, phần lớn nhóm huân quý trong kinh thích đến Mạt Kiền sơn nghỉ hè, hai người đi dạo thượng kinh xong cũng ngồi xe mà đi. Ngược lại Hữu Xu rất muốn đến Cảm Nghiệp tự xem mẫu thân đời này của mình, nhưng long khí còn chưa đắc thủ, một mình hành động sợ là sẽ có lo ngại về tính mạng, chỉ phải tạm thời dời kế hoạch ra sau.



Mạt Kiền sơn quả nhiên cây xanh bóng mát, gió lạnh phơ phất, rất là sảng khoái. Chân núi cùng giữa sườn núi phân bố rất nhiều trang viên lớn lớn nhỏ nhỏ, đều thuộc loại nhà giàu có tài có thế. Đỉnh núi có một ngôi Bồ Đề tự, hương khói vô cùng tràn đầy, đồ ăn chay cũng là địa phương nhất tuyệt, mỗi ngày đều có rất nhiều người nghe danh mà đến.



Cơ Trường Dạ biết Hữu Xu là một nhóc tham ăn, dàn xếp xong xuôi liền dẫn cậu nhắm thẳng Bồ Đề tự mà đi. Hai người đi được nửa đường, gặp gỡ một đoàn xe trang trí xa hoa, trên cửa xe đều khắc chữ “Vương”, một thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi cưỡi trên một con ngựa cao lớn, lúc thì chợt xông lên trước nhất vươn cổ nhìn ra xa, lúc thì chợt rút lui trở về, cúi người xuống nói chuyện với nữ quyến trong xe. Tướng mạo hắn anh tuấn, khí chất lỗi lạc, đầu đội buộc tóc khảm bảo tử kim quan, thân mặc hồng bào bách điệp xuyên hoa, thoạt nhìn xuất thân hiển hách, cuối mắt đầu mày tràn đầy kiêu căng càng có vẻ ngang ngược, không ai bì nổi.



Hữu Xu chỉ thản nhiên liếc mắt một cái liền dời đi tầm mắt, Cơ Trường Dạ lại bỗng nhiên trầm mặt xuống.