Mị Cốt Chi Tư
Chương 58 : Ngàn cân treo sợi tóc
Ngày đăng: 17:06 18/04/20
Liễu Vĩnh tuy từng học võ mấy năm, nhưng tay chân bị chói chặt nửa ngày, tê
liệt trong thời gian dài, vừa rồi lại dốc hết sức lực ra xiết cổ tên du
côn lùn, giờ thấy tên du côn cao xách đao đi tới, tự cân nhắc là đánh
không lại. Đầu nghĩ nhanh chóng quay lại trong miếu trốn, nhưng tay đã
nhặt bó củi gẫy dưới đất, vung về phía cây đèn đặt trên sàn.
Tên
du côn cao xông đến vội, không đề phòng được việc Liễu Vĩnh dùng bó củi
đánh cây đèn văng về phía hắn, hắn né tránh không kịp, cây đèn đập thẳng vào mặt, vỡ tan, dầu thắp đèn văng khắp nơi, bắn vào bó củi chất ở góc
miếu, rất nhanh sau đó, bó củi bắt lửa, giày tên du côn cao dính dầu,
cũng nhanh chóng bắt lửa.
Tên du côn cao thấy thế, một mặt dậm
dậm chân xuống đất nhằm dập lửa, một mặt vung đao bổ về phía Liễu Vĩnh,
Liễu Vĩnh giơ bó củi lên đỡ, bó củi bị chặt làm đôi, vì còn đà nên lưỡi
đao bổ thẳng xuống vai Liễu Vĩnh, Lâm Mị hét lên một tiếng, nhanh như
chớp cầm lấy một bó củi khác, dùng hết sức lực nện xuống gáy tên du côn
cao.
Bó củi lại gãy “rắc” một tiếng, tên du côn ú ớ hai tiếng, Liễu Vĩnh và tên du côn cùng gục ngã.
Liễu Vĩnh bị chém vào vai, rên lên một tiếng rồi mới gục. Tên du côn cao
cũng bị Lâm Mị đánh ngất xỉu, ngã sóng soài, thanh đao rơi cạch xuống
đất.
“Liễu đại ca, anh sao rồi?” Lâm Mị sợ đến hồn phi phách tán, lao đến ôm đầu Liễu Vĩnh, thấy vai hắn máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả áo, khóc nấc lên: “Anh đừng chết!”
“Vẫn chưa động phòng, tôi chết
thế nào được?” Liễu Vĩnh thì thào yếu ớt, vẫn không quên trêu chọc Lâm
Mị, tuy đau đến méo cả mặt, vẫn cứng miệng: “Vết chém không sâu, không
chết được.”
“Người của Hầu phủ đương nhiên thấy. Người của Tô phủ cũng từng thấy, còn nữa, em từng viết thiếp mời Tả tỷ tỷ, chị ấy cũng nhìn thấy chữ em rồi.
Nhưng những người đó không có lý do hãm hại chúng ta.” Lâm Mị dựa vào
trực giác phái nữ, bỗng nhiên hoài nghi Hạ Như Phong dù biết rất vô căn
cứ, buột miệng nói: “Liệu có thể là Vương gia Hạ Quốc không?”
“Có khả năng.” Nhãn thần Liễu Vĩnh chợt lóe, trầm ngâm nói: “Nếu tôi là Hạ
Như Phong, đến Đại Chu Quốc, nhất định phải nghĩ cách để Hầu gia và Tể
tướng lục đục bất hòa một phen, rồi nhân thể đục nước béo cò. Nếu là hắn thuê hai tên du côn bắt cóc chúng ta, kế hoạch phóng hỏa. Đợi lát nữa,
người đầu tiên tới cứu em, nhất định chính là hắn. Vì hắn tới cứu, chúng ta sẽ không nghi ngờ hắn, chỉ biết nghi ngờ người của Tể tướng.”
Liễu Vĩnh vừa nói vừa nhìn Lâm Mị. Không chừng Hạ Như Phong còn có ý nghĩ
mượn trận hỏa hoạn, làm anh hùng cứu mỹ nhân, gọn gàng ôm mỹ nhân về
nhà. Đáng tiếc ta không phải bao cỏ, hắn tính sai nước cờ này rồi.
Hai người thấp giọng nói chuyện, xa xa, có ánh đèn lồng di động về phía
này, tiếp theo là tiếng vó ngựa, chỉ một chốc, liền thấy một đoàn người
thúc ngựa chạy như bay tới, dừng trước miếu, một kẻ xoay người xuống
ngựa, la lớn: “Ai ở trong miếu?”
“Quả nhiên là Hạ Như Phong!” Lâm Mị nấp sau cây hòe nhìn, thấy Hạ Như Phong rút bên lưng ngựa ra một tấm áo choàng phủ lên người, sau đó xuống ngựa, vọt vào trong miếu, buột
miệng nói: “Sao hắn phải trùm áo choàng mới vào trong miếu vậy?”
Liễu Vĩnh hừ nhẹ nói: “Nếu chuyện này là do hắn thiết kế, tất là phải có
chuẩn bị mới tới cứu người. Tấm áo choàng đó đã nhúng nước, có thể cản
bớt sức nóng của lửa, có thể dùng để choàng lên người mỹ nhân, rồi ôm
nàng ra.” Càng nói giọng càng thều thào.
Lâm Mị quay đầu nhìn lại, thấy trán Liễu Vĩnh vã đầy mồ hôi, không khỏi cả kinh kêu lên: “Liễu đại ca,…”
“Tôi…” Liễu Vĩnh ghé đầu vào vai Lâm Mị, thở ra một hơi, thì thầm: “Tiểu Mị, tôi không chống đỡ được nữa