Mị Cốt Chi Tư
Chương 70 : Như diều gặp gió
Ngày đăng: 17:06 18/04/20
Thời gian gần đây, tâm tình thím Liễu khoan khoái vô cùng.
Từ khi Liễu Châu nhất phái đắc thế, bà là thím của Liễu Vĩnh, đi ra ngoài
cũng được người khác tôn trọng hơn. Nhờ có Như Nguyệt Quận chúa, Hoàng
thượng còn ngự bút ban cho tấm biển “Cửa hàng hương liệu”. Từ khi có tấm bảng hiệu đó, công việc buôn bán rất trôi chảy, công công phụ trách mua hương liệu trong cung cũng thường ưu ái chiếu cố, không đến nửa năm,
cửa hàng hương liệu đã được mở rộng, thậm chí còn có lời đồn rằng không
chừng Liễu Dũng sẽ trở thành nhà cung cấp hương liệu cho cung đình.
Giờ các anh em của Liễu Dũng đã chuyển hết đến kinh thành công tác, không
rõ là nhờ có quan hệ với Liễu Vĩnh, hay là nhờ họ có năng lực thật, ai
nấy đều kiếm được những công việc rất lý tưởng. Nghe nói Liễu Vĩnh lần
này đến phía nam giúp nạn thiên tai, mọi chuyện xử lý rất thỏa đáng, sau khi quan địa phương báo cáo lại, ai nấy đều nói lần này Liễu Vĩnh trở
về nhất định sẽ được thăng quan. Họ hàng như thím Liễu cũng được vinh dự lây.
Sáng sớm ngày mùng ba tháng bảy Liễu Vĩnh về đến kinh
thành, khi hắn thúc ngựa về đến Liễu phủ, đi đến bên ngoài phòng sinh
vừa lúc nghe thấy tiếng kêu đứt quãng đau đớn của Lâm Mị, hắn kinh hãi
vô cùng, hô lớn: “Tiểu Mị!” Muốn đi vào phòng sinh lại bị nhóm Liễu nhũ
mẫu ngăn lại: “Lão gia không thể vào trong!”
Lâm Mị đang kêu la
đau đớn thì nghe thấy tiếng Liễu Vĩnh, nàng dồn sức rồi có tiếng trẻ con khóc “oa oa”, bà đỡ vui vẻ thông báo: “Sinh rồi, sinh rồi! Là một bé
trai mập mạp.”
Khi nghe được tin Lâm Mị sinh con trai, là lúc
thím Liễu đang sai người bưng canh cho Như Nguyệt Quận chúa uống, thím
Liễu nghe thế vui mừng nói: “Sinh rồi, vợ Vĩnh ca sinh một bé trai mập
mạp? Đúng là trời phật phù hộ! Chín đời con một giờ đã có người nối dõi! Không như nhà ta, nhiều con trai, vợ anh cả anh hai đều sinh con trai.
Nhìn tướng vợ anh ba như thế, khẳng định sẽ sinh con trai.”
Liễu
Dũng nghe được tin Liễu Vĩnh đã trở về, kịp lúc Lâm Mị sinh con, không
khỏi thở dài nhẹ nhõm. Theo lý mà nói, Liễu Vĩnh không ở kinh thành, phu nhân Vĩnh Bình Hầu và Tô phu nhân có thế nào cũng chỉ là nhà ngoại, bên nhà chồng chỉ có thím Liễu là trưởng bối, Lâm Mị sinh con thím Liễu sẽ
phải qua chăm sóc. Nhưng Như Nguyệt Quận chúa cũng bắt đầu đau bụng, bà
đỡ đã dự đoán đến trưa là sinh, nếu thế thím Liễu biết chăm sóc bên nào?
Đến trưa, quả nhiên Như Nguyệt Quận chúa sinh một bé trai, đứa bé không
giống Quận chúa mà rất giống Liễu Dũng. Thím Liễu vui không kiềm chế
được, vội sai người sang báo với Liễu Vĩnh.
Lại nói Liễu Vĩnh mới được làm cha, cười sướng suốt mấy ngày liền, hở ra lúc nào là ôm lấy em bé, miệng “chậc chậc”: “Ô nó biết bĩu môi này, còn biết mấp máy môi
nữa!”
Ai nấy nghe thấy đều phải cười lăn cười bò. Liễu Trạng
và Tô phu nhân yêu quý, sau khi gả cho Liễu Vĩnh, Liễu Vĩnh chưa từng
ngó ngàng đến nữ nhân khác, không có một vợ lẽ nàng hầu nào, đủ biết cô
ta không đơn giản.”
Tuy Nhậm Hiểu Ngọc không trực tiếp xích mích
với Lâm Mị lần nào, nhưng giờ bảo cô ta xuống nước làm thân, cô ta không làm được. Cuối cùng cô ta cắn răng, quyết định ra tay với trẻ con. Con
gái cô ta tên Hứa Uyển tuy chưa đầy năm tuổi, nhưng thông minh lanh lợi, rất biết đoán tâm trạng người khác, đến lúc đó cô ta sẽ dẫn con gái đến Liễu phủ, để con gái đi làm quen với con trai Lâm Mị là Liễu Hồng Phi,
chỉ cần hai đứa trẻ thân nhau, quan hệ với Lâm Mị tự nhiên sẽ chuyển
biến tốt đẹp.
Đến sinh thần Liễu Vĩnh, Liễu phủ náo nhiệt phi
thường, rất nhiều trẻ con vây quanh Liễu Hồng Phi. Con gái Nhậm Hiểu
Ngọc là Hứa Uyển và con gái La Minh Tú là Tô Như Bội chen gần nhất,
tranh nhau lấy lòng Liễu Hồng Phi.
Liễu Hồng Phi bắt chước người
lớn, ngồi một cách rất khí thế trên ghế nhỏ, chỉ huy Hứa Uyển và Tô Như
Bội đấm lưng cho mình. Một lúc sau, đám trẻ bàn nhau là muốn chơi trò
“cường đạo cướp tân nương”. Hứa Uyển và Tô Như Bội tranh nhau làm tân
nương, Liễu Hồng Phi chẳng thèm nhìn đến hai cô bé nói: “Hai đứa không
xinh đẹp bằng em trai ta, làm tân nương nỗi gì? Làm hầu gái của tân
nương thôi! Để em trai ta làm tân nương.”
Hứa Uyển và Tô Như Bội
nghe thế, quay sang nhìn Liễu Hồng Nhạn, thấy Liễu Hồng Nhạn hơn hai
tuổi da trắng, mắt to tròn đen láy, quả thật rất xinh đẹp, đành làm hầu
gái, hóa trang cho Liễu Hồng Nhạn, xong đỡ lên ngồi kiệu hoa.
Đối với trò chơi truyền thống này, Liễu Hồng Phi còn thay đổi một chút, sau khi cướp tân nương, còn giả ý đe doạ hai hầu gái của tân nương, hăm dọa là nếu thức thời thì làm thị thiếp, bằng không sẽ ném xuống núi. Hứa
Uyển và Tô Như Bội vội phối hợp, tỏ vẻ phi thường sợ chết, cam tâm làm
thị thiếp.
Người hầu trông bọn trẻ thấy thế, cắt cử một người đi báo cho Nhậm Hiểu Ngọc và La Minh Tú biết.
Nhậm Hiểu Ngọc nghe được chuyện con gái mình bị Liễu Hồng Phi chơi đùa, còn
tự hạ thấp làm hầu gái hầu hạ Liễu Hồng Phi, ngực như tắc nghẹn. Liễu
Vĩnh được lắm, năm xưa ngươi ỡm ờ với ta, giờ lại để con trai ngươi đến
chơi đùa con gái ta ah ?
La Minh Tú nghe thấy bảo con gái mình
đang lấy lòng Liễu Hồng Phi, cũng rất giận dữ. Tô Trọng Tinh đối với Lâm Mị nhớ mãi không quên, giờ con gái cô ta lại bám lấy con trai Lâm Mị.
Lẽ nào lại như vậy!