Muốn Phi Thăng Thì Yêu Đi

Chương 182 : Không phải người

Ngày đăng: 12:48 19/04/20


Thẩm Thanh Huyền biết Cố Kiến Thâm đang nhìn y.



Chỉ tiếc y đang “thẹn thùng”, cho nên không thể nhìn thấy ánh mắt hắn, và cũng không phân biệt được chính xác cảm xúc của hắn.



Hắn sẽ từ chối sao? Hay vẫn đồng ý theo trình tự.



Dẫu sao họ cũng là chồng chồng hợp pháp, cùng chung chăn gối là chuyện đương nhiên.



Thẩm Thanh Huyền len lén chờ mong …



Không lâu sau, Cố Kiến Thâm đứng dậy, nói: “Ừ, chúng ta nghỉ ngơi thôi.”



Đồng ý rồi?



Thẩm Thanh Huyền vui vẻ trong lòng, nhưng vẫn bày ra dáng vẻ hai gò má ửng đỏ, lo lắng và bất an.



Y hơi ngước lên, thấy Cố Kiến Thâm đang đi về phía mình.



Người yêu của mình đương nhiên đẹp nhất, dù là chế phục màu đen u ám không ánh sáng cũng có thể mặc cho anh lẫm soái khí, càng chưa kể đến đôi mắt màu đỏ kia …



Tim Tôn chủ đại nhân đập hơi nhanh.



Cố Kiến Thâm nhẹ nhàng hỏi: “Sao vậy, nhiệt độ trong phòng hơi cao à?”



Thẩm Thanh Huyền: “…” Đồ không hiểu phong tình!



Y lắc đầu: “Không, nhiệt độ vừa phải.”



Cố Kiến Thâm không hỏi nữa, chỉ bảo: “Đi thôi.” Nói xong liền đi trước, đừng nói là ôm ngang người ta, căn bản ngay cả ý muốn nắm tay bạn đời tân hôn cũng không có.



Thẩm Thanh Huyền đành phải lết trên sàn nhà lạnh lẽo đi theo.



Kết hôn đã qua nhiều ngày, phòng cưới rốt cục cũng được nghênh đón hai vị chủ nhân, nghĩ lại đã thấy không dễ dàng.



Thẩm Thanh Huyền tiếp tục muốn thử cái chuyện bị ch*ch: “Anh đi tắm trước đi.”



Cố Kiến Thâm khựng lại.



Thẩm Thanh Huyền dịu dàng bảo: “Tôi đã mở nước nóng cho anh rồi.”



Cố Kiến Thâm gật đầu: “Được rồi.”



Dứt lời, hắn cứ vậy bỏ vào phòng tắm, chẳng hề có ý định cởi quần áo luôn!



Thẩm Thanh Huyền vẫn còn giấu mấy chiêu nữa, phòng tắm cũng là một phần của ngôi nhà trí năng, chỉ cần cởi quần áo, máy giặt sẽ tự động giặt, sau khi hong khô sẽ xếp ngay ngắn chuyển đến phòng chứa đồ, đồng nghĩa phòng tắm có liên hệ với phòng chứa đồ, chỉ cần tắm xong, sau khi chọn hong khô, phòng chứa quần áo sẽ chuyển áo ngủ lại đây.



Thế là Thẩm Thanh Huyền lén giấu áo ngủ của Cố Kiến Thâm.



Y dựng lỗ tai nghe lén, nhận ra Cố Kiến Thâm đã tắm xong, y bèn gõ cửa.



Giọng đàn ông trầm thấp vang lên: “Sao vậy?”



Thẩm Thanh Huyền: “Hình như hệ thống trong nhà có vấn đề, vừa nãy tôi tắm xong nó không đưa áo ngủ tới, tôi sợ anh cũng gặp vấn đề nên … cầm áo ngủ lại đây.”



Vì thử nghiệm vấn đề nhận thức cảm xúc của người nào đó, Thẩm Thanh Huyền cố ý xăn tay áo, lộ ra cánh tay nõn nà, rồi còn kéo kéo áo …



Bàn tính của Tôn chủ đánh thì vang lắm, nếu đồng chí lão Cố không có vấn đề, tám phần sẽ trực tiếp ăn sạch người luôn, từ đó về sau hai người triền miên ân ái đến vĩnh viễn …
Thẩm Thanh Huyền: “…” Vị giác cũng có vấn đề rồi!



Đến tối, Cố Kiến Thâm chủ động về phòng, tắm rửa thay đồ ngủ rồi lên giường, hệt như ngôi nhà thông minh, trình tự thiết lập chẳng có gì thay đổi.



Tuần này, Thẩm Thanh Huyền chẳng dám làm liều, nhưng đêm nay y quyết định phải làm thật mạnh.



Làm tình là sinh hoạt cực kỳ quan trọng của chồng chồng, nếu Cố Kiến Thâm còn biết “nghe lời”, vậy …



Y phải tiếp tục thử hắn!



Sau khi hai người nằm xuống, Thẩm Thanh Huyền giả vờ ngủ, rồi cố ý lật người lăn về phía hắn.



Cố Kiến Thâm lại chẳng hề nhúc nhích, cứ luôn duy trì tư thế ngủ thẳng tắp, hai tay giao nhau đặt ngay bụng, đàng hoàng đến không thể đàng hoàng hơn.



Thẩm Thanh Huyền hạ quyết tâm, nhào tới quấn người ta như bạch tuộc.



Sau đó …



“Úi!” Thẩm Thanh Huyền ngu người ngã trên sàn nhà.



Cố Kiến Thâm gần như đến trước mặt y ngay tức khắc, hắn nói: “Xin lỗi, có làm em bị thương không?”



Thẩm Thanh Huyền: “…” Vậy mà bị đạp xuống giường! Phỏng chừng cả đời này Tôn chủ đại nhân chưa bao giờ ngờ mình sẽ có giây phút phấn khích như thế!



Giọng Cố Kiến Thâm vẫn cứng nhắc như cũ: “Cần tôi đưa em đến bệnh viện không?”



Đi bệnh viện cái đệch! Đi cục dân chính thì có! Đi ly hôn thì có!



Thẩm Thanh Huyền đứng dậy, cuộn mình vào ổ chăn, lật người không thèm để ý tới hắn.



Cố Kiến Thâm: “…”



Thế mà người này cũng yên lặng leo lên giường, yên lặng nằm xuống, yên lặng hít thở vững vàng.



Ngủ rồi hả? Thẩm Thanh Huyền suýt chút nữa tức tới mức muốn về Vạn Tú sơn!



Nhưng khi nhớ ra hắn bị bệnh, y buộc mình phải tỉnh táo lại.



Mặc dù hồi nãy chỉ ôm một tí, nhưng xúc cảm vẫn còn lưu lại trên da thịt.



Da mềm, nhưng cơ thể lại cứng như sắt thép.



Điều này …



Thẩm Thanh Huyền giả vờ ngủ, nhưng căn bản không ngủ.



Trời vừa sáng, Cố Kiến Thâm liền ra ngoài, Thẩm Thanh Huyền suy tư, mò vào thư phòng của hắn.



Cứ tưởng y chẳng thể chạm vào bất kỳ thứ gì ở bên trong, không ngờ y có cả quyền sở hữu nữa kìa.



Thẩm Thanh Huyền vội vàng lật xem tư liệu trong trí não.



Sau đó … giật mình.



Lần này thể xác Cố Kiến Thâm cư nhiên không phải người?