Nắng Gắt

Chương 18 :

Ngày đăng: 14:33 19/04/20


“Vì sao tất cả những người đàn ông hơi đẹp trai một tẹo đều sẽ gây khó dễ cho chị thế?” Tan ca, trên đường quay về ký túc xa, tôi ấm ức lôi di động ra ca thán với Khương Nhuệ.



Khương Nhuệ vừa gõ bàn phím máy tính vừa qua loa động viên tôi: “Haizz… như vậy còn không tốt sao? Nếu như có một mỹ nữ gây khó dễ cho em, em còn mừng không kịp ấy chứ.”



“… Khương Nhuệ!”



“Chị không hỏi anh ta thì làm sao mà biết được?”



“Đương nhiên đã hỏi rồi, mày cho rằng anh ta trả lời chị ư?”



“Ồ, chị cũng không cần phải căng thẳng như thế đâu. Anh ta vừa bị điều từ tổng công ty tới đó, biết bên cạnh chị không có điều gì kỳ lạ, nhưng mà thái độ này của anh ta… Chị, người ta là bác sĩ ngoại khoa, vừa vào Thịnh Viễn liền được làm trưởng phòng quản lý, chị không nghĩ là có vấn đề sao?”



“Nghĩ rồi.”



Tôi đương nhiên nghĩ tới chuyện đó rồi, nhưng chuyện đó với tôi cũng không có quan hệ gì lớn, cho nên chỉ tùy tiện ném suy nghĩ ấy sang một bên.



Khương Nhuệ tiếp tục nói: “Nghe nói mấy năm nay Thịnh Viễn nội bộ đấu đá kịch liệt. Người lớn bọn họ chắc chắn là muốn chọn người thừa kế, con trai lại nhiều như vậy. Tên phó giám đốc kia của chị không cần biết là người nào, nhưng khẳng định đã từng là tâm điểm của vòng tròn. Hiện giờ anh ta bị đẩy ra xa như thế, trong khi đó, bố chị và người con trưởng của Thịnh Viễn lại có quan hệ rất tốt. Cho nên, em nghĩ, chị chính là con cá bị hại trong hồ cá đó rồi.”



Tôi nhíu nhíu mày, trực giác của mình lên tiếng phủ định: “Không phải đâu, chị cảm thấy anh ta không phải người như vậy.”



Trên người Lâm Tự Sâm có một loại khí chất trời quang trăng sáng, khiến người khác nhìn vào tự nhiên cảm thấy anh ta là một người cao thượng, thật sự rất khó mà nghĩ rằng anh ta vì tranh giành quyền lực không được mà giận cá chém thớt với tôi.



“Anh ta là người…” Tôi cố gắng miêu ta cho Khương Nhuệ nghe: “Anh ta trước đây không phải bác sĩ nha, chính là cái kiểu người nhìn qua không hề giống bác sĩ hay nhận phong bì ấy.”



Khương Nhuệ khiếp sợ: “Chị, có phải chị không thế? Người ta đã đối xử với chị như vậy mà chị còn cảm thấy nhân phẩm người ta rất tốt được hả? Haizz… đúng là giai điệu của tình yêu!!!”



“ Chuyện nào ra chuyện đấy nhé! Khương Nhuệ, Thượng Hải và Tô Châu không xa là mấy, ngồi tàu hỏa siêu tốc mười phút là tới.”



“Được rồi được rồi, không đùa chị nữa. Cũng có thể là những người bọn họ đều chơi ngấm ngầm sau lưng, nếu như thật sự muốn làm khó chị thì đâu chỉ đơn giản như thế. Người ta chỉ số IQ đâu có thấp như vậy.”



“…” Sao tôi lại có cảm giác vừa bị trúng một phát đạn thế này hả trời?



“Em thì nghĩ nguyên nhân có thể là vì người ta không vừa mắt chị. Liệu có phải chị làm chuyện gì xấu để lại ấn tượng không tốt với người ta không?”



Tôi vốn dĩ đã chuẩn bị rất nhiều lý lẽ để mà hùng hồn phản biện, thế nhưng lại nghĩ tới lần trước đi tải phim bị anh ta bắt gặp…
Cứ như vậy, tôi cắn răng chịu đựng hết một tuần. Cầm danh sách kiểm hàng rời khỏi nhà máy, tôi thấm thía thế nào gọi là “thanh xuân đã hết, hoa tàn liễu dập.”



~~by Sahara~~



“Mẹ, cuối tuần này con không về đâu… Vâng, đi chơi cùng đồng nghiệp ạ.”



Thứ sáu, tan ca, tôi không về ký túc mà tới phòng mới của Ân Khiết nằm trên giường gọi điện thoại về cho mẹ.



Đối phó với mẹ xong, tôi tắt máy. Ân Khiết đang…. quay sang hỏi tôi: “Hi Quang, ngày mai cũng đi chơi cùng bọn mình hả?”



“Không đi.” Tôi không hề nghĩ ngợi mà trả lời luôn, ngày mai tôi phải nằm cả ngày trên trường mới được, sức lực ra đi còn chưa có quay về thì sao mà đi chơi được.



“Sao lại bảo với mẹ là đi?”



“Nói bừa vậy thôi, không phải mình đã bị cấp trên dằn vặt đến không thể nhúc nhích nồi rồi ư? À, đúng rồi, hai cậu mai đi chơi về nhớ mua nhiều đồ ăn đêm về cho mình đấy.”



“Mai bọn mình không vào thành phố, nói với cậu rồi cậu có nghe không thế hả?” Ân Khiết lay lay người tôi.



Đương nhiên là tôi không nghe, tôi mệt đến nỗi tai cũng điếc rồi.



“Thế hai cậu đi chơi chỗ nào?”



“Thượng Hải, có lẽ sẽ về rất khuya, cậu tự mình tìm cái gì để ăn đi.”



“Thượng Hải?” Tôi ngẩn người, ngồi dậy.



“Đúng vậy, cậu cũng biết là mình học đại học ở miền bắc mà, giờ lại làm việc ở miền nam. Gần như thế, đương nhiên muốn đi Thượng Hải shoping, à, chúng mình lần này đi Thượng Hải cũng rất tiện nữa, xe công ty đưa đón…”



“Mình cũng đi.”



“… Vũ Hoa nói muốn đi chùa Tĩnh An thắp hương, không ngờ cậu ấy lại thành tâm như thế đấy, nhưng mà cậu ấy ăn thịt cũng đâu có ít… Hả?” Ân Khiết đang thao thao bất tuyệt lập tức dừng lại, “Hi Quang cậu vừa nói cái gì?”



“Không có gì.” Tôi lại nằm xuống, tận lực dùng giọng nói bình thường nhất có thể: “Mình cũng đi.”