Ngải Hài Nhi
Chương 11 : Không lối thoát...
Ngày đăng: 11:10 18/04/20
" Cộc...Cộc...Cộc..."
Vân ngần ngại không muốn mở cửa, vì với những chuyện vừa xảy ra không ngoài khả năng bên ngoài cánh cửa kia lại là một thứ gì đó vô cùng kinh dị đang chờ Vân. Cô rụt rè tiến lại gần, một giọng nói bất ngờ vang lên:
- Vân ơi, dì Phượng đây....Con có trong nhà không...??
Thì ra là dì Phượng, nghe tiếng dì Vân vội ra mở cửa nhưng đứng trước cánh cửa Vân lại do dự. Vân nhớ lại lần trước khi Vân đang ở trong phòng bà Lanh cũng có giọng mẹ Vân gọi nhưng đi ra thì không có ai, sau đó bà Lanh chết. Không dám thở mạnh, Vân nhẹ nhàng mở cửa ra nhưng chẳng thấy ai ở bên ngoài cả, trên tay nắm cửa có treo một túi đồ ăn nào là bánh kẹo, sữa tươi, cả trứng rồi mỳ tôm kèm mảnh giấy:
- Dì đến nhà nhưng gọi điện thì con không nghe máy, gọi cửa không thấy trả lời. Dì có mua cho con ít đồ ăn treo ngoài cửa. Con đọc được thì gọi lại cho dì.
Vân tự trách bản thân quá đa nghi, dì Phượng gọi mãi không thấy Vân trả lời nên đã để lại lời nhắn rồi đi về. Phải chi có dì Phượng ở đây thì Vân đỡ sợ đi được bao nhiêu. Bình tâm lại một chút, Vân cầm túi đồ ăn lên tầng ba, đi vào phòng Vân bóc hộp bánh, uống một hộp sữa. Ban nãy Vân đi xuống tầng một điện thoại Vân để trên giường trong phòng. Với lấy cái điện thoại quả thật dì Phượng đã gọi cho Vân 6 cuộc. Nhưng kỳ lạ, tất cả cuộc gọi đều báo lúc 9h30 tối, lúc đó Vân đã tỉnh và đang ở dưới tầng một với những sự việc kinh hoàng. Sao lúc đó dì Phượng gọi cửa Vân lại không nghe thấy gì.
Đổ mồ hôi hột Vân lấy điện thoại gọi cho dì Phượng, may quá dì Phượng chưa ngủ. Thấy Vân gọi dì vội bắt mắt:
- Vân đấy à con, sao giờ mới gọi cho dì....Chắc con ngủ hả, khổ thân con tôi...
Vân lắp bắp, giọng hơi run run hỏi dì:
- Dì ơi có phải...dì....vừa....ở..nhà...con về...không....?
Dì Phượng lấy làm ngạc nhiên nói:
- Đúng là nãy dì có đến nhà con nhưng đợi mãi không thấy con đâu nên dì treo đồ ăn ở cửa chính. Sau đó dì về, tầm đó là 10h tối rồi. Dì ở ngoài đợi con phải mất 30" đấy....
Không thể nào, vừa mới đây thôi lúc 11h Vân nghe rõ đúng giọng dì Phượng. Sao dì lại có thể về lúc 10h được, lại còn đứng ngoài đợi 30". Khoảng thời gian đó Vân đang ở ngay trong phòng khách, sự sợ hãi khiến Vân hét lên kinh hãi, sao dì ở ngoài lại không nghe thấy....Đang nghe điện thoại thì cửa phòng Vân lại có tiếng gõ cửa:
" Cộc...Cộc.....Cộc.."
Vân làm rơi điện thoại xuống giường, bên trong là tiếng đi Phượng vẫn đang hỏi Vân, thấy Vân không trả lời dì vẫn:
- Alo, Alo...con còn đó không Vân...??
" He...he..he....bảo...bà...ấy....ra...khỏi...nhà.."
" Nếu.....không....thì...."
Dứt lời cái đầu nó rơi xuống đất, lăn về phía Vân đang đứng chôn chân. Cái đầu nhìn Vân rồi cười những điệu cười ma quái:
" Hi...hi....hi....he...he...he....hi...hi..."
Rồi nó biến mất, phía trước dì Phượng vẫn không nhìn thấy gì. Dì gọi Vân lại ăn cơm, đứng trước bàn ăn Vân nhìn bát canh cá lại nhớ đến giấc mơ vừa nãy. Vân không ăn được, cô nôn oẹ khi nhìn thấy đồ ăn. Nghĩ đến những điều Hài Nhi nó vừa nói, Vân kéo tay di Phượng ra ngoài cửa:
- Dì về đi.....con tự lo được...dì về đi...sau đừng đến đây nữa....
Bất ngờ trước cách xử sự của Vân dì Phượng không hiểu gì...Vân kéo dì ra khỏi cửa rồi đóng sầm cửa lại. Đứng bên ngoài di Phượng nói vào trong:
- Vân...sao con lại làm thế..Có chuyện gì con cứ nói dì sẽ giúp được con mà...??
Vân quát lên:
- Dì về đi...cứ mặc tôi.....hu...hu..hu...
Vân khóc thành tiếng nhưng cô vội bịt miệng lại để dì biết cô không khóc. Đứng một lúc sau dì Phượng mới buồn bã ra xe đi về. Vân ngồi gục xuống cánh cửa, cô khóc như một đứa trẻ con... Cô không biết cô đã làm gì sai mà cuộc đời cô lại khốn khổ đến như vậy. Giọng Hai Nhi vang lên:
" Mẹ...ơi...cho..con....ăn....hi...hi...hi.."
Như có người điều khiển Vân lững thững bước lên tầng hai đi vào căn phòng nhỏ. Lúc này đồng hồ chỉ đúng 12h trưa.....Căn nhà lại trở nên u ám, lạnh lẽo như nó vốn có.
Vân trở về phòng lúc 1h chiều, điện thoại reo. Là chú Hùng chồng dì Phượng, Vân bắt máy chú Hùng nói:
- Vân ơi, dì gặp tai nạn trên đường từ nhà cháu về. Bây giờ đang nằm trong viện.....