Ngải Hài Nhi

Chương 2 : Người bố dượng

Ngày đăng: 11:10 18/04/20


Hai tay đan vào nhau, Vân cúi mặt không dám nhìn về phía trước. Với giọng run run Vân bắt đầu kể, gia đình Vân sống ở Thái Bình, cha Vân mất trong một vụ tai nạn khi lái xe đi đánh hàng từ cửa khẩu Móng Cái về. Va chạm quá nặng, tuy được người dân đưa vào bệnh viện cứu chữa nhưng hai ngày sau bố của Vân không qua khỏi. Vân còn nhớ trước lúc lâm chung bố của Vân vẫn cố nhét vào tay một người bạn của bố là chú Toàn cái dây chuyền bạc mặt đá lục bảo rồi chỉ tay vào mẹ con Vân, ai ở đó cũng hiểu bố Vân muốn gửi gắm mẹ con Vân cho người bạn thân nhất, cũng là chiến hữu làm ăn của mình. Sau đó ông nhắm mắt xuôi tay.



Chú Toàn lớn hơn bố Vân 2 tuổi, vợ cũng mất sớm. Thấy bảo hai vợ chồng lấy nhau được 3 năm nhưng không con cái gì, không rõ nguyên nhân là do ai nhưng một ngày nọ chú Toàn thấy vợ nhảy từ tầng 3 xuống chết ngay tại chỗ. Theo kết luận của công an thì vợ chú Toàn bị khủng hoảng tâm lý nặng dẫn đến tự sát....Bao năm nay chú Toàn ở vậy và là cánh tay phải của bố Vân trong chuyện làm ăn. Vì là người thân quen nên chú Toàn đến nhà Vân như thành viên trong gia đình. Chú cũng rất quan tâm đến gia đình Vân, từ ngày bô mất thì chú đến thường xuyên hơn. Lo cho Vân và Mẹ vân từng bữa ăn giấc ngủ.....Sau ba năm hai mẹ con Vân cũng chấp nhận chú Toàn làm chồng, làm bố dượng.



Việc làm ăn ở cửa khẩu từ khi chú Toàn tiếp nhận rất thuận buồm xuôi gió, chú Toàn và mẹ Vân không làm đám cưới. Vân còn nhớ ngày chú Toàn chuyển đến nhà Vân hôm đó mưa rất to. Vân có hỏi mẹ tại sao chú lại muốn chuyển đến đây thì mẹ nói:



- Nhà cũ có kỷ niệm buồn với chú, vợ chú tự tử chết ngay khi chú ở nhà. Giờ chú muốn chuyển về với mẹ con mình để phần nào quên đi quá khứ đau thương đó.



Vân lúc đó nghĩ thương chú Toàn lắm, trời mưa to Vân và mẹ đội ô ra xe giúp chú chuyển đồ. Mẹ thì kéo vali, thấy có hũ bằng sứ màu trắng, nắp được trùm vải đỏ Vân định bê vào thì chú Toàn kéo giật Vân lại rồi nói:



- Đây là hũ tro cốt của vợ dượng, mưa trơn trượt lát dượng tự chuyển vào nhà được. Cảm ơn con.....



Vân thấy cái kéo tay giật lại đó khá mạnh, hơi đau nên Vân cũng không nói gì, lẳng lặng đi vào. Vừa quay lưng đi Vân bỗng nghe như có tiếng cười bên tai:



- He...he...he..



Giọng cười của một đứa trẻ, Vân hốt hoảng quay lại thì sấm nổ rung trời, tiếng sấm làm Vân giật mình trượt chân ngã xuống đất. Chú Toàn vội chạy đến đỡ Vân dậy, rồi nói:



- Cẩn thận chứ con, dượng đã bảo rồi trời mưa trơn lắm. Con đi từ từ thôi....




- He....he....he...



Vân sợ dựng tóc gáy, ánh chớp loé lên. Cả căn phòng sáng bừng lên trong ánh chớp giật rồi lại trở về sắc mập mờ của ánh nến:



- Con đứng đây làm gì....???



Vân giật thót tim, lùi người lại. Thì ra là mẹ Vân, thấy lâu quá hai dượng con không ai xuống lên mẹ Vân đi lên tầng tìm. Đặt tay lên lồng ngực thở hắt một cái, Vân bủn rủn hết tay chân. Kẽo kẹt.....kẹt....tiếng cửa phòng nhỏ mở ra, dượng Toàn tiến lại gần:



- Anh xong rồi, nhiều đồ linh tinh quá mãi mới xong. Ngớt mưa rồi nhà mình đi ăn nhé.....Ăn gì bây giờ nhỉ...Cho con gái chọn....



Vân đứng im tại chỗ vì pha giật mình ban nãy, dượng Toàn và mẹ Vân đang đi xuống cầu thang. Bỗng nhiên Vân thấy dượng Toàn quay lại nhìn mình với ánh mắt đầy ma dị, nhưng không phải, chỉ là do Vân tưởng tượng. Dượng Toàn đang gọi Vân:



- Đi thôi con, dượng đói lắm rồi...Nhanh nhanh nào...



Cùng với đó là nụ cười tươi đầy hiền hậu, Vân tự trách bản thân nghĩ quá nhiều, dượng Toàn là người tốt cơ mà....Quên hết tất cả những chuyện vừa xảy ra Vân chạy đến nắm tay mẹ rồi cùng Dượng đi ăn..Ba người đi khuất khỏi cầu thang mà không hay biết cánh cửa phòng nhỏ ban nãy dượng Toàn đâu có đóng...



Kẹt...kẹt...kẹt....cánh cửa không người đang từ từ khép lại một cách nhẹ nhàng....