Ngày Em Đến
Chương 98 :
Ngày đăng: 04:42 19/04/20
Trương Tư Ninh lại bị ông xã lên lớp nữa rồi, cô có chút bất đắc dĩ, mặc dù không thật sự đồng ý với cách giải thích của Vệ tiên sinh nhưng cũng không phản đối, chỉ gật đầu nói: “Chỉ cần thím Tào làm đúng bổn phận của mình thì em sẽ đối xử tốt với thím ấy.”
Trọng điểm chính là ‘bổn phận’.
Vệ Cẩm Huyên vuốt ve tóc cô, hôn lên mắt cô: “Em nghĩ vậy là được rồi.” Anh chỉ sợ cô ngốc nghếch, không có chút cảnh giác nào với người khác, chứ anh cũng không thật sự yêu cầu cô phải vạch rõ giới hạn với thím Tào. Vẫn một câu nói kia, mọi người không quen biết, bình thường khi mọi việc tốt đẹp thì không có vấn đề gì, nhưng đến lúc đụng chuyện thì ai cũng có người thân mình cần phải quan tâm, dựa vào cái gì phải đặt người xa lạ lên trên hết.
Đây là một vấn đề chung chung, rất khó để phân rõ ranh giới trắng đen, tốt xấu, đúng sai.
Trưa hôm sau, ăn cơm xong, Trương Tư Ninh nổi hứng lên muốn thử gọi điện cho ông cụ một cái. Dù sao cô cũng biết, muốn lừa ông cụ về lại đây thì chỉ một cú điện thoại chắc chắn không được, phải gọi nhiều lần thì may ra còn có thể, hiện giờ chuyện ông nội quan tâm nhất…trong đầu nghĩ ngay đến ông cụ sẽ nhớ Vệ khoai tây.
Chỉ là cô còn chưa kịp chuẩn bị xong, tiểu Trịnh đã gọi điện thoại tới báo tin dữ, ông cụ được đưa đến bệnh viện, hiện đang ở trong phòng cấp cứu!
Trương Tư Ninh nghe xong liền choáng váng, lúc đó là Vệ Cẩm Huyên nhận điện thoại, anh khá bình tĩnh, bảo tiểu Trịnh kể rõ lại sự việc, sau đó dặn dò thêm mấy câu rồi mới cúp máy. Anh đến đầu cầu thang gọi thím Tào, thím Tào ơi ơi đáp lại, tưởng đã xảy ra chuyện gì nhanh chóng chạy lên, tay cũng không kịp lau chỉ tùy tiện chùi vào tạp dề.
Vệ Cẩm Huyên đưa Vệ tiểu béo cho bà: “Ông cụ đã xảy ra chuyện, bây giờ tôi và phu nhân sẽ đi Phúc Kiến, thím hãy trông chừng thằng bé, chúng tôi đi chuẩn bị hành lý.”
Ông cụ không muốn, chỉ nói đợi mọi người giải quyết ổn thỏa xong mọi chuyện, trong nhà yên tịnh rồi nói sau. Ba anh em Trương Nghênh Hoa quả thật cũng hiếu thảo, thấy ba mình kiên quyết như vậy cũng không dám ép buộc ông cụ rời khỏi khách sạn. Hôm đó cả nhà cùng nhau ngồi lại nói chuyện, kể cho ông cụ nghe những chuyện đã phát sinh trong thời gian này, vừa kể vừa chửi rủa Hàng Lỗi khốn nạn, Hàng Yến cũng không phải thứ tốt lành gì. Thì ra lúc trước sở dĩ Trương Nghênh Hoa quyết định huy động vốn cơ bản đều nhờ công lao của Hàng Yến, nếu không có bà ta thì Trương Nghênh Hoa cũng sẽ không ngu ngốc đến mức không nghĩ gì liền chui đầu vào bẫy của người khác. Nhưng ông cụ nghe xong đã phán một câu: “Nếu tụi bây không có lòng tham, thì cho dù Hàng Yến có nói hươu nói vượn gì đi nữa cũng vô dụng. Hơn nữa, nó cũng đã khẳng định không nghĩ tới anh trai nó có thể độc ác như vậy, nếu không nó cũng không thể nào bị bắt.”
Những lời này Trương Nghênh Trân nghe không lọt tai, lần này hai vợ chồng bà ta đều phải vào trại giam một chuyến, chịu đựng khổ sở trước sau gần một tháng, nói ra đúng là vứt hết mặt mũi, còn đắc tội với bạn bè, bây giờ bà ta chỉ hận không thể lột da Hàng Yến ra mà thôi. Cho nên nghe ông cụ nói vậy liền phản bác nói ông cụ chỉ biết bênh vực người ngoài, rồi còn nhắc đến Trương Tư Ninh, nói cô cũng là bạch nhãn lang, rõ ràng có thể giúp bọn họ trở ra toàn vẹn, vậy mà lại dâng ba cái nhà xưởng cho Chu Bân! Chu Bân chính là kẻ chủ mưu hãm hại bọn họ!
Ông cụ thật sự lười nói đạo lý với con gái, tâm lý nhận thức đã lệch lạc, ông có nói nhiều cũng vô dụng. Cũng biết con gái ở trong tù chịu khổ nên cũng không muốn chỉ trích nhiều.
Một ngày đầu tiên này coi như bình an vô sự.
Nhưng vừa rạng sáng hôm sau, không biết Hàng Yến nghe được tin tức từ đâu, dẫn theo con tới khách sạn làm ầm lên. Cầu xin ông cụ cho bà ta con đường sống, đừng để Trương Nghênh Hoa ly hôn bà ta. Ông cụ vốn dĩ đã rất phiền lòng với người đàn bà này, nếu không phải cô ta thì con dâu ông đã không chết sớm như vậy, cháu gái cũng sẽ không phải tha phương, người phụ nữ này chính là tai họa mà!
Cô ta đến náo loạn lên, ông cụ cũng không để ý tới, lúc đó chỉ thấy hối hận không nên mở cửa cho người phụ nữ này. Tiểu Trịnh muốn đuổi người ra khỏi cửa, thậm chí còn muốn gọi bảo vệ của khách sạn lên, nhưng ông cụ không đành lòng, Hàng Yến khóc lóc thảm thiết như vậy, cháu trai cũng khóc theo mẹ nó, ông cụ không nhẫn tâm.
Chuyện tới đây, vốn dĩ không có gì để nói. Mãi cho đến khi Trương Nghênh Hoa nghe được tin tức chạy đến khách sạn, đánh nhau với Hàng Yến một trận tưng bừng. Sau đó hai nhà Trương Nghênh Khải, Trương Nghênh Trân cũng tới. Trương Nghênh Trân là người sợ thiên hạ chưa đủ loạn, không khuyên thì thôi còn đứng bên ngoài quạt gió thổi lửa, chọc cho Trương Nghênh Hoa kích động tức giận thiếu chút nữa xảy ra chuyện lớn. Người của khách sạn nghe thấy ồn ào đi đến gõ cửa hỏi có chuyện gì, thấy hai vợ chồng con trai mình đang đánh nhau ầm ĩ, ông cụ lúc này mới nổi giận, hét lên mấy tiếng nhưng không ai thèm để ý, liền đi qua muốn kéo hai người ra, tiểu Trịnh nhìn thấy đi lên ngăn ông cụ lại không cho đến gần mấy người kia. Trương Nghênh Trân thấy vậy cố tình nói gần nói xa mang theo ý tứ mập mờ rằng ông cụ bênh vực người ngoài. Chuyện này khiến ông cụ hoàn toàn tức điên lên, chỉ vào con gái nói ‘mày mày mày’ nửa ngày, lửa giận công tâm lập tức ngất xỉu.
Năm ngoái, ông cụ mới phẫu thuật tim xong, vốn dĩ không được kích động vui mừng hay tức giận quá mức, lần này té xỉu xuống, tình hình rất nghiêm trọng, bệnh tình liền trở nên nguy kịch.