Ngược Về Thời Minh
Chương 38 : Đêm dài đằng đẵng
Ngày đăng: 13:21 30/04/20
Quyển một - Khói lửa suốt ba tháng - Chương 38 Đêm dài đằng đẵng
Dương Lăng ôm Mã Liên Nhi nhảy xuống sườn núi phủ đầy tuyết. Tuyết đọng ở bên này ít bị ánh nắng mặt trời chiếu phải nên mặt ngoài đã đông cứng thành lớp băng trong suốt. Hai người nương theo lực quán tính bắt đầu trượt xuống sườn dốc đứng. Mã Liên Nhi theo bản năng hét lên một tiếng chói tai, ôm chặt lấy cổ Dương Lăng.
Tiếng gió không ngừng vang vun vút bên tai do hai người đang trượt xuống rất nhanh. Vốn Mã Liên Nhi không sợ chết nhưng ở trong cảnh hung hiểm này nàng lại sợ đến hồn phi phách tán, áp sát cả thân hình vào người Dương Lăng, nhắm nghiền hai mắt.
Dương Lăng đã từng chơi trượt cát nên y ước đoán chỉ cần tốt số không bị va quệt vào cọc gỗ, gốc cây thì sẽ còn cơ hội sống sót. Y ôm chặt Mã Liên Nhi, căng thẳng nhìn chăm chăm vào sườn núi phía dưới. Ở bên này không có cây gỗ lớn, những bụi cây thấp nhỏ bị tuyết đọng che phủ và những đám cỏ dại đã cào rách áo của y nhưng không làm tổn thương đến da thịt.
Mắt thấy sắp tới chân núi, với độ dốc như thế và tốc độ lao xuống như hiện tại, bọn họ sẽ bị đập thẳng xuống mặt tuyết như một viên đạn. Dương Lăng đột ngột ngửa mặt lên trên, ngả người ra phía sau chuyển từ ngồi thành nằm, đồng thời cố sức giữ đầu cách mặt tuyết một chút để tránh va vào đá và chạc cây.
Bị bất ngờ, Mã Liên Nhi chúi người về phía trước, môi bập vào miệng Dương Lăng, tạo thành một nụ hôn môi rất chi là không lãng mạn. Cả hai cùng rên lên một tiếng, trong miệng ứa ra vị tanh mằn mặn.
Mã Liên Nhi trợn tròn cặp mắt, cô nàng còn chưa kịp nói gì thì “phịch” một tiếng, tuyết văng tung toé, thân thể của Dương Lăng nện mạnh xuống mặt đất, tiếp tục trượt đi. Chân phải Dương Lăng bỗng đạp phải một gốc cây nhỏ, ngay cùng lúc ấy, chỉ nghe rắc một tiếng, thân thể của hai người liền chuyển hướng, xoay ngang rồi lăn long lóc.
Lăn vòng vòng một hồi mới dừng lại được. Hoàn hồn, Dương Lăng đưa mắt dáo dác nhìn quanh, thấy mình đã lọt vào trong một khu rừng, chếch về phía sau khoảng hơn chục mét là gốc cây bị y đạp gãy khi nãy, hai mét trước mặt chính là một khối đá to phủ một lớp tuyết dày.
Mã Liên Nhi cũng đã bớt căng thẳng, lúc này nàng mới phát giác mình đang nằm trong lòng Dương Lăng với một tư thế hết sức ám muội. Khuôn mặt thanh tú thoáng đỏ bừng, nàng ra sức nện mạnh lên ngực Dương Lăng một quyền. Dương Lăng đang vui mừng vì "thân thể mềm mại" vốn luôn yếu ớt của mình lần này bình an không tổn thương gì, bị cô nàng nện cho một cú mới phát hiện là trên người mình còn có một thân thể mềm mại khác đè lên, y giật nảy mình vội buông tay ra, Mã Liên Nhi đỏ mặt bò dậy.
Dương Lăng dày mặt đứng dậy bước tới trước Mã Liên Nhi, ngẩng đầu nhìn lên đỉnh núi hai người vừa trượt xuống. Lúc này tuyết rơi mờ mịt, trong rừng tầm nhìn không quá trăm bước nên y không thấy rõ được tình hình trên đỉnh.
Tim Mã Liên Nhi đập thình thịch như ngựa chạy, nàng lén đưa mắt nhìn chiếc áo dài của Dương Lăng đã rách bươm, để lộ chiếc quần vải bông màu xanh bên trong, hai miếng bông vải trên mông cũng lộ cả ra, hình dạng cực kỳ thảm hại.
“Y thật dũng cảm! Một thư sinh yếu đuối thế mà dám nhảy từ trên đỉnh núi băng dốc đứng thế này.” Nhớ tới lúc lăn xuống núi, y vẫn luôn ôm chặt lấy mình, để mình nằm trên, làm đệm cho mình, Mã Liên Nhi thầm cảm thấy ngọt ngào, trong mắt bất giác dấy lên một tia âu yếm.
Dương Lăng không hề hay biết mình giống như một công đực đang khoe đuôi, có điều là đang nhìn từ phía sau. Y quay lại hào hứng nói với Mã Liên Nhi:
Dương Lăng nóng ruột, đưa tay vỗ vào mặt nàng.
Cảm thấy đôi môi hơi đau, Mã Liên Nhi mở mắt. Trong hố tối như bưng, nhưng hơi thở của Dương Lăng đang không ngừng phả vào mặt nàng, thật ấm, đó là hơi ấm duy nhất. Mã Liên Nhi càng buồn ngủ hơn, nàng lẩm bẩm:
- Nói... nói cái gì thế? Để muội... ngủ một chút đi mà!
- Không được ngủ!
Dương Lăng nóng ruột:
- Phấn chấn tinh thần lên đi, thân thể xương cốt của ta sợ sẽ không qua nổi đêm nay đâu. Mỡ của phụ nữ dày hơn, chịu lạnh tốt hơn đàn ông, để ta cởi đồ cho cô mặc. Không được ngủ, có thể sống được người nào thì sống người đó!
Đầu óc đang lơ mơ, nhất thời Mã Liên Nhi không tiêu hoá được lời của Dương Lăng. Nàng tham lam rúc sát hơn vào người y, giọng mơ màng:
- Cái gì... Mỡ gì cơ?
- À, là lớp mỡ dưới da... Chà, có nói cô cũng chẳng hiểu, cứ coi nó như là thịt mỡ là được.
-...
Một lúc lâu sau, dưới hố tuyết trong bóng tối tĩnh mịch của núi rừng chợt vang lên một giọng nữ cao vút:
- Thịt mỡ ư? Ta béo lắm sao?