Nhật Ký Sa Lầy Của Nữ Phụ
Chương 324 : Hung hăng càn quấy
Ngày đăng: 11:17 30/04/20
“Đừng có mà mơ!” Dù có đến bước đường cùng rồi, Triệu Minh Vĩ vẫn không muốn chết. Ông ta quả quyết từ chối, trong đầu ông ta vẫn nghĩ bây giờ Trịnh Kính chỉ là một con hổ giấy ngoài mạnh trong yếu, mặc dù nhìn thì có vẻ rất hung hăng, nhưng thật ra thì không hề dám ra tay với ông ta, “Mày có giỏi thì nổ súng đi! Không dám làm thì ngoan ngoãn cất súng vào.”
“Mày nghĩ tao không dám bắn?” Trịnh Kính tức giận nói. “Hai người cãi nhau chán1chưa? Người ta đánh đến tận cửa rồi mà hai người vẫn chưa thống nhất được là sẽ làm gì à?” Đột nhiên của phòng bị đẩy ra, một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Trương Gia! Sao mày lại ở đây?” Giọng nói quen thuộc khiến Trịnh Kính hoảng sợ, từ trước tới giờ ông ta chưa bao giờ để mắt tới Triệu Minh Vĩ, nhưng lại cực kỳ kiêng kỵ tên Trương Gia trẻ tuổi mà ác độc này. Nếu năm đó bên người Triệu Minh Vĩ không có hai anh em Trương Gia, Trương8Long thì ông đã thâu tóm tập đoàn Triệu Thị vào tay mình rồi.
Triệu Minh Vĩ không hề ngạc nhiên chút nào, hiển nhiên là đã sớm thông đồng với Trương Gia rồi, nhưng hiện tại quan hệ giữa hai người hoàn toàn khác trước. Bản thân Triệu Minh Vĩ cũng rất sợ cái người xuất thân từ cỏ nhưng lại đánh mãi không chết này.
Trương Gia đứng ngược sáng, khiến hai người nhìn không tới biểu cảm trên mặt hắn, nhưng khí thế bức người của hắn khiến cho Triệu Minh Vĩ trở thành một2người hầu nhỏ, thậm chí ông ta còn không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
“Mày còn dám quay về? Chẳng phải Khúc Nhạc treo giải lớn cho cái đầu mày rồi sao?” Trịnh Kính cố gắng bình tĩnh lại, hỏi dò, “Mày không biết là cả hai giới hắc bạch đều đang tìm mày à?” “Vậy hai người cứ giao tôi cho anh ta đi, vừa có tiền, mà nếu anh ta vui thì có khi hai người còn được ân xá nữa đấy.” Trương Gia bình thản cười cười, thoải mái ngồi xuống ghế sofa,4hoàn toàn không để ý đến lời uy hiếp của Trịnh Kính.
Trương Gia nói nhẹ nhàng nhưng cả Trịnh Kính và Triệu Minh Vĩ đều biết đây là chuyện không thể. Trên tay hai người còn dính máu Triệu Minh Hoành và Tống Du, chỉ cần Triệu Hàm Như biết, thì dù thế nào cô cũng sẽ không tha cho hai người.
“Tất nhiên rồi, khuôn mặt chỉnh nát bét của Triệu Tuyết Như tôi còn không dám nhìn kỹ, nghe nói bây giờ cô ta trở thành gái làng chơi rồi, mấy hôm trước còn có tin là cô ta lén đi phá thai nữa. Mất mặt Triệu thị quá.” “Về sau còn nghe đồn Triệu Tuyết Như và Triệu Hàm Như không có quan hệ huyết thống, Tổng giám đốc Triệu bây giờ của chúng ta chỉ là con nuôi nhà họ Triệu thôi.” “Bảo sao hai người không giống nhau gì cả.” Tổng giám đốc Triệu mới với Tổng giám đốc Triệu cũ cũng không giống nhau gì cả.”
“Tôi nghĩ chắc tin đồn này là thật rồi, nếu là anh em ruột thật thì tổng giám đốc Triệu cũ cũng không chết bất đắc kỳ tử như vậy.” “Suyt.” Lập tức có người ra dấu cẩn thận, “Nghe nói mấy năm trước Triệu Hàm Như cũng đã từng tới Triệu thị một lần, dáng vẻ nhìn rất cường thế” “Đúng vậy, khi đó chúng tôi cũng lén chạy đến đây hóng chuyện y như thế này, ai cũng nghĩ cô ấy tới đoạt quyền, cuối cùng cô ấy lại bay về nước Mỹ, khiến bọn tôi mừng hụt một vố” “Mừng ư? Sao lại thế?” “Đi theo cô ấy, còn tốt hơn đi theo Tổng giám đốc Triệu của chúng ta nhiều. Mọi người mới tới, còn chưa biết khoảng thời gian huy hoàng của tập đoàn chúng ta tốt đến nhường nào, khi đó Tổng giám đốc Triệu cũ vẫn còn, mỗi nhân viên đều có cổ phiếu của riêng mình, riêng tiền hoa hồng cuối năm đã là hơn 10 vạn rồi, bây giờ nhìn xem, hôm nay là ngày bao nhiêu rồi, tiền lương của chúng ta đâu?”
“Tổng giám đốc của chúng ta bây giờ chẳng có năng lực gì cả, nếu không phải là em trai của Tổng giám đốc Triệu cũ, thì còn lâu mới vào được ban giám đốc, đã thế còn không biết lượng sức, suốt ngày nhòm ngó mấy thứ không phải của mình, hại chết cả Tổng giám đốc Triệu và Tổng tổng...” Người đang nói chuyện tỏ vẻ cực kì khinh thường Triệu Minh Vĩ. “Chuyện này đừng có nói bừa, họ chết vì tai nạn mà.” “Ai mà tin chứ?” “Lão Trần, sao trước kia chưa thấy anh nói mấy lời này bao giờ? Hôm nay sao lại bức xúc thế.” “Cũng chỉ vì muốn kiếm miếng ăn thôi. Trước kia những ai nghị luận về chuyện này ở công ty, đều bị Triệu Minh Vĩ sa thải, nếu muốn ở lại đây làm việc thì phải biết đường giữ mồm giữ miệng.”
“Bây giờ anh không sợ nữa à?”
“Tất nhiên là không sợ rồi, cậu nghĩ Triệu Minh Vĩ có thể chống đỡ được bao lâu nữa, cô Triệu của chúng ta là cổ đông của Tập đoàn Hồng Hải, nghe nói còn sắp kết hôn với tổng giám đốc Khúc của Tập đoàn Hồng Hải nữa. Trong mắt cô ấy, Triệu Minh Vĩ chẳng khác gì con sâu cái kiến, Triệu Thị sắp thay máu rồi...”
“Mấy người không lo mà làm việc đi, ở đây nói hươu nói vượn gì đấy? Chuyện của lãnh đạo đến lượt mấy người nói à? Không muốn làm ở Triệu thị nữa à?” Một người đàn ông trung niên bụng phệ, vẻ mặt nham hiểm là quản lý cấp thấp của Tập đoàn Triệu thị, cũng là quản lý của mấy người đang nói chuyện.
Vừa thấy ông ta đi ra, mấy nhân viên vừa mới mồm năm miệng mười hóng hớt chuyện thiên hạ lập tức im miệng, nhao nhao tản đi.