Ở Rể (Chuế Tế)
Chương 3 : Chuyện xưa Thủy Bạc
Ngày đăng: 14:58 30/04/20
Liên quan đến Lương Sơn, chuyện Thủy Hử linh tinh gì đó, Ninh Nghị cũng không biết nhiều lắm. Lúc trước chưa từng để tâm, sau lại cảm thấy đối với cuộc khởi nghĩa Phương Lạp, Lương Sơn bên kia, tính cả Điền Hổ, Vương Khánh, chẳng qua cũng chỉ là náo loạn nhỏ mà thôi. Lúc này Lục A Qúy lại nói tiếp, với Ninh Nghị chẳn qua cũng chỉ là tăng thêm một khái niệm, đương nhiên nếu quyết tâm muốn đối phó với Lương Sơn thì những khái niệm cơ bản này chắc chắn là nên biết.
Lương Sơn Bạc nằm trong cảnh nội Sơn Đông, ngang dọc hơn tám trăm dặm, chính là vì mấy lần Hoàng Hà vỡ đê thay đổi tuyến đường mà thành một đầm nước lớn, đường thủy dọc ngang, địa thế phức tạp, chúng nhân Lương Sơn tụ lại khởi nghĩa. Theo lý mà nói thì quan phủ quản lý vùng phụ cận thì đây chỉ là một vấn đề nhỏ không đáng bị đau đầu. Ban đầu chỉ là một đám thổ phỉ nho nhỏ ẩn náu, đại quân bao vây tiễu trừ chỉ là chuyện đơn giản, nếu không bao vây tiễu trừ, thương đạo thủy lộ phụ cận đều bị sơn tặc thủy tặc nắm giữ, những sơn phỉ thủy phỉ này quen thuộc qua lại thủy lộ này như gió, một khi nhóm quan binh nhỏ đến, đối phương lập tức bỏ chạy mất dấu vết, căn bản là không có hiệu quả gì.
- Chính vì nguyên nhân như vậy, quan phủ địa phương đối với đám phỉ này cũng hết cách, nhưng hai lộ Sơn Đông, Đông Tây, vốn là dân phong dũng mãnh, ngang ngược tụ lại một chỗ. Bởi vì có liên quan đến Lương Sơn Bạc, khiến cho nơi này bị ảnh hưởng. Tuy thổ phỉ đông nhưng cơm vẫn phải ăn. Chung quanh gần Lương Sơn cũng đều bắt đầu nhiều hội tụ tập lại, tự tổ chức hương dân thủ gia hộ viện, trông coi lẫn nhau, còn tự tổ chức mua sắm vũ khí quân mã, ban ngày là phu dân nhưng tối thì cởi áo ra làm phỉ. Cũng vì thế hung quanh Thủy Bạc đều có hình thức giống như vậy, bọn họ tầng trong đen, tầng ngoài xám, rất nhiều thôn trang còn có thể tận tâm nộp thuế cho quan phủ, quan phủ trong lúc đó cũng đành phải mắt nhắm mắt mở …
Lúc này Ninh Nghị vẫn còn nằm trên giường, Lục A Qúy nói cụ thể về tình hình vùng Lương Sơn, còn Khang Hiền ở bên cạnh thì uống trà.
- Chuyện là như vậy, mãi đến khi hai năm nay Phương Lạp khởi nghĩa, Tống Giang cũng thừa cơ đứng lên, sau khi thống nhất những vùng phụ cận mới chính thức thành vấn đề. Vốn dĩ triều đình cũng có biết chuyện Phương Lạp khởi nghĩa, thân phận của những người phụ cận Lương Sơn không ai trong sạch cả, vốn cũng có chút thực lực, lúc đó Tăng Đầu Thị có lẽ là lớn mạnh nhất. Tăng Đầu Thị này là thương nhân Kim quốc, gia tài bạc triệu, sau đó thì chiếm đất, dốc lòng phát triền, lúc đó có hơn vạn quân mã. Tháng tám năm ngoái, chúng nhân Lương Sơn đánh hạ được Tăng Đầu Thị, chiếm được lương thực, tiền bạc, quân mã, thanh thế càng chấn động vùng Sơn Đông.
Lục A Quý đưa cho Ninh Nghị một tấm bản đồ gật đầu:
- Nói vậy bọn họ đã thấy rõ lúc này triều đình không nắm chắc được cục diện, mục đích cướp tù Giang Ninh lần này không nói cũng hiểu.
Ninh Nghị gật đầu:
- Nghìn vàng mua xương, tâm là rất lớn.
Suy nghĩ lại nói tiếp:
- Đồi Độc Long trơ trọi, nhất định là mơ ước của chúng nhân Lương Sơn, nhưng nếu muốn đánh … Lúc nào động thủ, cũng không biết … sao Ninh công tử lại chắc chắn chúng nhân Lương Sơn sẽ đánh đồi Độc Long?
- Ta … ta cũng không biết …
Lúc Tô Đàn Nhi quay lại thì Khang Hiền và Lục A Qúy đã đi rồi, hắn chống gậy xuống giường, nghĩ dến chuyện có liên quan đến Lương Sơn.
Nhà mới cũng không xa Tô gia lắm. Tô Đàn Nhi qua đó trở về cũng không mất nhiều thời gian, nhưng dù sao lúc này sức khỏe cũng không được tốt lắm. Hắn cũng có thể hiểu được sự xuất hiện trong chốc lát của thê tử, lúc này bảo nàng lên giường nằm nghỉ. Trên thực tế, hai vợ chồng đều có vẻ mệt mỏi. Nhìn Tô Đàn Nhi vẫn tốt nhưng thật ra nàng vẫn rất mệt mỏi. Hôm qua lúc hắn tỉnh lại, đã bảo nàng hôm nay đừng đi lại nhưng sáng hôm nay nàng vẫn lặng lẽ đứng dậy. Nàng cần thúc đẩy lần ở riêng này nhanh một chút, dù là oán giận cũng được, dỗi hờn cũng được, tóm lại là đã định rồi.
Lúc này toàn thân hắn là vết thương, vải băng khắp người, giống như cái xác ướp vậy, Phá lục đạo mang đến cho cơ thể mệt mỏi vẫn chưa tiêu tan, nhưng ngồi trên giường hai vợ chồng nhìn nhau vẫn cười. Viện tử không rộng, lá trúc xào xạc, trời đã về chiều, sau khi Tiểu Thiền đi, hắn giúp nàng cởi áo khoác, cởi giày, để nàng nằm trên giường ngủ, cảm giác như giống như vợ chồng mới vào phòng tân hôn vậy.
- Ngày mai ta qua, nàng cũng nên nghỉ ngơi đi.
Hắn nói nhẹ một câu, Đàn Nhi gật đầu lẳng lặng chui vào chăn nhìn hắn. Chỉ thấy lưng hắn ngồi bên giường, trên người toàn vết thương đã được băng bó, một lát sau, nàng mới ngủ trong không khí ấm áp của cuối hạ đầu xuân. Ninh Nghị quay đầu vào nhìn thê tử, ánh sáng chiếu lên mặt vàng ungr, lông mi run nhẹ.
Trên đời này, e rằng khó có cặp vợ chồng nào như bọn họ. Ninh Nghị cứng rắn, Tô Đàn Nhi mạnh mẽ … Hắn hiểu trong những ngày này, nàng đã không để ý đến sức khỏe của mình mà chăm sóc hắn, lại còn lo xử lý việc của Tô phủ. Đơn giản là trụ cột trong nhà bị gãy thì phải có một cây cột khác chống lên, dù trong lòng bi thương đến mức nào. Tô Đàn Nhi làm sao không hiểu lúc này hắn phải đứng lên là vì cái gì, hắn không nói gì nhiều lắm, nhưng chuyện đã làm, lúc này sẽ tiếp tục làm, tiếp nhận mọi việc, nàng cuối cùng cũng quay về vai trò là nữ nhân, chỉ cần nghe hắn sắp xếp là được rồi.
Nhưng hôm sau, cả linh đường phủ kín màu trắng, kèn Xona buồn bã, thỉnh thoảng lại có người đến bái tế, một chiếc kiệu dừng lại ở trước Tô phủ. Tiểu Thiền đỡ Ninh Nghị chống gậy ra khỏi kiệu. Hắn bỏ tay Tiểu Thiền ra khập khiễng bước lên bậc thang. Lúc trước hắn trong Tô phủ là thân phận ở rể, tuy là làm được rất nhiều việc, viết thi từ, kết giao tài tử, chống đỡ những quỷ kế không ngừng gây ảnh hưởng đến phòng lớn của Tô gia, nhưng Tô gia vẫn có không ít những lời bàn tán hoặc miệt thị, khiêu khích, trêu chọc hắn. Lúc này hắn vẫn là thân phận ở rể như trước, vết thương chưa lành, đi chầm chậm, có chút vất cả, lúc hắn chống gậy ngẩng đầu lên cũng là lúc tất cả mọi người đều im lặng, không một ai ở chỗ này dám khinh thường hắn nữa …