Ông Xã Cầm Thú Không Đáng Tin

Chương 111 : Đêm hôm trước

Ngày đăng: 06:48 19/04/20


Editor: Trịnh Phương.



Mặc dù lúc hỏi về câu nói kia tâm tình của cô hoàn toàn là nghẹn chết, nhưng sau khi nghe thấy Phó Thần Thương trả lời cũng là cô bị nghẹn.



Nhưng ngược lại, rốt cuộc lập tức có thể tháo xuống, trong lòng nhẹ nhõm.



Nói đến buồn cười, cho tới hôm nay cô mới biết trong tiềm thức của mình tồn tại sự may mắn mà mình cũng xem thường như vậy: Anh vẫn chưa nói yêu, nhưng mà chưa từng nói không thích, không phải sao?



Mà bây giờ, anh rốt cuộc cho cô câu trả lời khẳng định.



Vậy cũng là, nhân họa đắc phúc [trong họa có phúc].



Đêm hôm đó, sau khi Phó Thần Thương nói "Cô mơ đi" rồi rời khỏi phòng, không chỉ có như thế, hai ngày kế tiếp cũng chỉ từng nói với cô mấy câu, ngủ cũng là ở thư phòng, hoàn toàn không tìm cô làm phiền nữa.



Mà Phó Cảnh Hi dùng một câu nói đã gần như làm loạn cả tế bào đại não của cô lại như biến mất khỏi thế gian.



Không có Phó Thần Thương quấy rầy, hai ngày nay An Cửu hết sức chuyên chú vắt hết óc suy nghĩ xem rốt cuộc lời nói đêm hôm đó của Phó Cảnh Hi là ý gì, anh rốt cuộc muốn theo đuổi thế nào?



Suy nghĩ hai ngày hai đêm, kết quả là: Chuyện này...... Cái này chẳng lẽ chính là hẹn ước trong truyền thuyết? ( ̄0 ̄|||)



Mà đối tượng còn là cô gái trẻ mỗi lần ở trong mộng đều chăm chỉ đùa giỡn nam thần như cô!



Phó Thần Thương nói không sai, cô đại khái thật sự là đang nằm mơ!



An Cửu ngơ ngác nằm ở bàn hóa trang ngẩn người, mấy ngày nay, từ trên xuống dưới nhà cũ loay hoay đến xoay vòng, nhân vật chính là cô lại rảnh rỗi ngồi nghĩ lung tung.



Dĩ nhiên, đây chỉ là bề ngoài, thật ra thì cô hao tổn sức lực khổng lồ.



Rất nhiều chuyện theo một câu "Làm với tôi một lần, đổi cho cô tự do" kia của Phó Cảnh Hi đều bị dẫn ra ngoài, đan vào thành chiếc lưới khổng lồ vây khốn cô, càng thu càng chặt, cô gần như không thể hô hấp.




Kha Lạc ngượng ngùng sờ lỗ mũi một cái: "Nói trúng? Cô nhóc kia có kia lá gan lớn như vậy?"



Phó Thần Thương lộ ro nụ cười lạnh âm âm u u: "Cậu nói lúc trước khi đưa cô ấy đi học, chân của cô ấy thế nào?"



Kha Lạc bị bạn tốt nói trúng liền sặc ho liên tục: "Chưa ra hình dáng gì, sẽ không hài lòng, tôi thấy việc cậy muốn làm nhất là trói cô ấy trên giường cậu, nơi nào cũng không cho đi."



Phó Thần Thương một bộ bị người nói trúng, thẹn quá hóa giận.



Tâm tình Kha Lạc rất tốt mà ha ha ha.



"Chú rể, ngày mai là hôn lễ, buổi tối về sớm một chút chuẩn bị đi. Cậu còn không để bụng như vậy, sợ rằng đến lúc hôn lễ cô dâu thật sự sẽ vắng mặt."



"Tối nay, dĩ nhiên là phải trở về sớm một chút." Nét mặt Phó Thần Thương giữ kín như bưng.



--- ------



Hôn lễ này hoàn toàn không mời nhà họ Tống cùng nhà họ Lương, chứ đừng nói không mời nhà họ Giản, Giản Trực Hựu là người có cấp bậc thuộc về danh sách đen.



Đội ngũ rước dâu đội đón người từ nhà trọ, sau đó đến nhà cũ cử hành hôn lễ.



Vì vậy tối nay An Cửu liền dời khỏi trận địa tới nhà trọ, bình thường tối hôm đó bên cạnh cô dâu phải có rất nhiều tri kỉ cùng bạn bè ở bên cạnh, nhưng cô cũng không có bạn bè như vậy, vì vậy tối hôm đó chỉ còn lại có một mình cô.



Chẳng lẽ ngay cả điều này Cảnh Hi cũng dự liệu được?



Trong lòng An Cửu tràn đầy lo lắng trước khi làm chuyện xấu. Cô cũng không muốn làm một chuyện mà không thể đoán trước như vậy, nhưng điện thoại di động của anh không gọi được, điện thoại của bạn cùng phòng cũng không gọi được, ngay cả đường dây điện thoại kí túc xá cũng bận, tóm lại thế nào cũng không liên lạc được với người khác.



Ở đây cách đại học A rất gần, sau khi giãy giụa nhiều lần, An Cửu rốt cuộc quyết định tới nơi ước định nhìn một chút.