Phong Lưu Pháp Sư

Chương 152 : Trêu ghẹo lẫn nhau

Ngày đăng: 21:17 19/04/20


 



Dịch thuật: Aficio Thời gian ngọt ngào quả thích thú vô cùng. Đêm đó Long Nhất và Long Linh Nhi nằm bên nhau, nói không biết bao nhiêu lời ngọt ngào, làm cho Long Linh Nhi say giấc rồi mà gương mặt xinh tươi còn đọng nụ cười.



Vì Long Linh Nhi phải đi cùng Phổ Tu Tư từ sớm nên khi trời còn chưa sáng hẳn Long Nhất đã lay tỉnh nàng. Mới sáng sớm, Thánh Ma học viện vẫn còn chìm trong màn yên tĩnh, lác đác nghe thấy vài học sinh khắc khổ dậy rèn luyện thân thể.



Hai người đi tới túc xá nữ cao cấp mà Long Linh Nhi trú tại. Muốn đi thì cũng nên nói với Tây Môn Vô Hận mấy lời chứ. Tới cổng túc xá họ liền bắt gặp người giữ cổng, Âu đại mụ.



Long Linh Nhi nhiệt tình mỉm cười gọi bà, nói với Long Nhất: "Chàng đợi thiếp ở đây một lát, thiếp đi nói với Vô Hận mấy lời."



Long Nhất nhìn thân ảnh của Long Linh Nhi biến mất trên cầu thang, đang muốn tìm chỗ nào để đột nhập vào thì chợt cảm giác tai mình lạnh đi, gây nên cảm giác nổi gai ốc.



Long Nhất quay đầu lại nhìn thấy Âu đại mụ vừa thu hồi lại nhãn thần, đột nhiên cảm giác một sự quen thuộc bèn cẩn thận rà soát lại trong đầu. Vừa rồi cảm giác phát rét ấy rõ ràng là bị nhuệ khí kích khởi, lẽ nào Âu đại mụ này đúng như Tây Môn Vô Hận nói, đạt tới cảnh giới đại kiếm sư rồi.



Nhìn Âu đại mụ quay người bước ra xa, mắt Long Nhất cứng lại. Thân hình hắn loáng lên như sóng nước, người tựa tên rời cung bắn về phía bà, năm ngón tay như vuốt chim ưng giương ra nhằm vào cổ bà.



Âu đại mụ vẫn y nhiên bước tới trước, như thể không cảm giác chút nguy hiểm nào. Trảo của Long Nhất gần đến cổ bà khoảng một tấc thì buộc phải dừng lại, thu hồi, thân hình trở về chỗ cũ. Hắn kinh ngạc không thôi, Âu đại mụ này đúng là người bình thường, vậy cảm giác nhãn thần sắc bén đó là từ ai?




"Linh Nhi, đừng." Thân thể mềm mại của Tây Môn Vô Hận run run. Mặc dù Long Linh Nhi là người bạn thân thiết trong khuê phòng nhưng nàng cũng có phần không chịu đựng nổi cách trêu chọc này. Nàng dùng sức lật người đè lên Long Linh Nhi, gương mặt xinh tươi đang đỏ lên như bị đốt dúi dúi vào người Long Linh Nhi mấy cái.



"Linh Nhi, ngươi đúng là đã bị nhị ca ta làm cho hư hỏng rồi." Tây Môn Vô Hận nói.



Long Linh Nhi cười nhẹ: "Phải rồi, thế nên nếu trách thì đi trách nhị ca ngươi ấy."



Long Nhất đứng ở cửa buồng ngủ nhìn mà thấy miệng lưỡi khô khốc. Hai xú nha đầu này không ngờ lại làm trò đùa bỡn nhau, hại hắn toàn thân bốc khói, có cảm giác chỉ muốn xông lên giường với hai nàng.



Nhưng, rất mau Long Nhất nhớ ra Tây Môn Vô Hận là muội muội của hắn vậy mà hắn không ngờ lại nhìn trộm, hơn nữa còn nảy sinh ra ý niệm tà ác. Hắn nhất thời toát mồ hôi lạnh, thân hình loáng lên biến mất khỏi cửa buồng, vừa hay Tây Môn Vô Hận quay đầu lại, trước mắt nàng như hoa đi.



Tây Môn Vô Hận giật mình, đột nhiên nhớ lại tốc độ như quỷ mị của nhị ca nàng, lẽ nào vừa xong những chuyện nháo loạn với Long Linh Nhi đều bị hắn trông thấy hết? Vậy chẳng phải là…



Tây Môn Vô Hận lập tức khoác lên một chiếc áo dài chạy ra nhìn qua cửa sổ, cúi đầu ngó quanh, thấy Long Nhất đang ngồi trên một cây đại thụ, giở trò vô sỉ buông lời trêu chọc các nữ học sinh đi qua. Xem ra vừa xong đúng là mình bị hoa mắt rồi, nàng không khỏi thở phào một hơi.