Quan Khí
Chương 151 : Chuyện quan trường không ai nói rõ được
Ngày đăng: 20:09 18/04/20
Trong hội nghị thường ủy, Trịnh Chí Minh một lần nữa nghe mọi người báo cáo tình hình chuẩn bị đón tiếp lãnh đạo tỉnh ủy.
- Nghe mọi người báo cáo, tôi thấy chúng ta đã chuẩn bị các công việc coi như hoàn tất.
Trịnh Chí Minh vừa cười vừa nói, hắn khá hài lòng với các công việc đã thực hiện.
Bây giờ không riêng huyện Khai Hà, mà ngay cả Thị ủy thành phố Hoa Khê cũng đang thực hiện các công tác này.
Vương Trạch Vinh nói:
- Bí thư Trịnh, có một chuyện tôi muốn nói. Mọi người đều biết các công tác hiện nay rất quan trọng, nó quan hệ đến vấn đề hình tượng của huyện Khai Hà trong mắt Tỉnh ủy. Nhưng có không ít phòng ban đang cản trở công việc này. Tôi cho rằng đây là thời kỳ nhạy cảm nên dù là ai cũng phải xử lý.
Vương Trạch Vinh nói rất nghiêm khắc, mọi người đều nhìn vào hắn vì không biết hắn muốn chỉnh ai. Đối với Vương Trạch Vinh, mọi người đều không muốn đắc tội bởi họ biết chỗ dựa của hắn. Nhưng bởi vì hắn đối đầu với Trịnh Chí Minh nên dù muốn quan hệ tốt cũng không dám.
Trịnh Chí Minh nhíu mày nói:
- Xảy ra chuyện gì?
Hắn đúng là lo lắng huyện Khai Hà lại xảy ra chuyện lớn gì.
Vương Trạch Vinh nói:
- Vì cố gắng thay đổi hoàn cảnh toàn huyện, phòng vệ sinh môi trường đã tăng cường nhân lực, ca trực. Nhưng đến nay vẫn có không ít điểm đen về vệ sinh môi trường chưa dẹp hết. Tôi lo lắng việc này sẽ ảnh hưởng đến toàn bộ hình tượng huyện.
- Có phải bên phòng vệ sinh môi trường làm không tốt?
Trịnh Chí Minh nghe vậy liền tức giận. Nếu thật sự như vậy thì tiền đồ của hắn sẽ ra sao?
- Tôi đã nói rồi, ai làm không tốt thì cách chức kẻ đó.
Vương Trạch Vinh nói:
- Xem ra huyện chúng ta không thể không có đồng chí Thiệu Quốc Chí.
Nói đến đây hắn cũng cảm thấy cần phải tăng cường dọn dẹp các điểm đen về vệ sinh môi trường trong huyện. Vì thế nói với Trương Thuận Tường:
- Đồng chí Thuận Tường, sau khi hội nghị kết thúc tôi sẽ hỏi điện thoại về khoản tiền kia. Dọn dẹp các điểm đen đó nhất định phải làm thật tốt, không lo tốn tiền.
Hội nghị thường ủy lần này đám người Vương Trạch Vinh coi như thất bại. Tâm trạng mấy người khá nặng nề đi ra ngoài. Vương Trạch Vinh đang không ngừng nhớ lại quan hệ giữa mình và Thiết Cương, nhưng dù như thế nào hắn cũng không ngờ chuyện do Tiểu Giang.
Người chính thức ủng hộ Vương Trạch Vinh gồm Quách Khải Quốc và Lữ Khai Trung. Ba người sau hội nghị đã tụ lại trong một quán trà.
Quách Khải Quốc nói:
- Chuyện hôm nay quá đột nhiên. Chu Lâm thì không nói, không ngờ Thiết Cương cũng đứng về phía Trịnh Chí Minh. Tình hình ở huyện Khai Hà về sau càng thêm phức tạp.
Lữ Khai Trung không ngừng dùng tay gõ vào thành ghế mà nói:
- Vô lý, Thiết Cương sao đột nhiên đứng về phía Trịnh Chí Minh.
Vương Trạch Vinh đưa cho mỗi người một điếu thuốc rồi nói:
- Nếu Chu Lâm và Thiết Cương đều đứng bên phía đối phương thì thế lực của Trịnh Chí Minh sẽ càng mạnh.
Lữ Khai Trung đột nhiên cười nói với Vương Trạch Vinh:
- Trạch Vinh, tôi nghe nói con trai của Thiết Cương vẫn theo đuổi Giang Anh Hà. Nhưng anh lại quen với Giang Anh Hà như vậy, hay là thông qua Giang Anh Hà để tìm hiểu suy nghĩ của Thiết Cương.
Lữ Khai Trung vừa nói như vậy, Vương Trạch Vinh lập tức bị trúng đòn. Hắn rốt cuộc biết được nguyên nhân của chuyện này. Trên người Vương Trạch Vinh đầy mồ hôi lạnh. Có lẽ con Thiết Cương phát hiện chuyện của hắn và Tiểu Giang, sau đó Thiết Cương biết. Vương Trạch Vinh cũng biết được nguyên nhân mà mấy lần Thiết Cương đã nói giúp Tiểu Giang trong hội nghị thường ủy.
Nhưng điều này hắn đâu thể nói với ai khác, Vương Trạch Vinh chỉ khẽ gật đầu.
Phải dựa Mạc Đại Bưu thôi. Vương Trạch Vinh bây giờ hy vọng tên này đạt được thành quả, tìm được chứng cứ có thể diệt một hai người của Trịnh Chí Minh thì tình hình huyện Khai Hà sẽ thay đổi. Bây giờ hắn chỉ có thể nhịn.