Siêu Cấp Cường Giả

Chương 514 : Không gây chuyện, không sợ chuyện

Ngày đăng: 01:55 20/04/20


- Khang đổng, Chu chủ tịch nói sao?



Trong phòng hội nghị của trường trung học Thánh Quang, 6 người trong ban giá hiệu nhà trường đều chờ kết quả từ Khang Kiếm, thấy Khang Kiếm nói chuyện xong thì một gã trong ban giám hiệu liền mở miệng hỏi, còn 5 người khác mặc dù không mở miệng nhưng vẻ mặt lại tỏ ra lo lắng.



- Chu chủ tịch nói hắn nhiều việc nên không có thời gian đến đây.



Vẻ mặt Khang Kiếm tỏ ra ngưng trọng, nói:



- Ngoài ra, hắn còn muốn nói chúng ta nghiêm trị Đông Phương Lãnh Vũ, thậm chí yêu cầu đem bắt giam Đông Phương Lãnh Vũ vào ngục.



- Cái gì?



Nghe được Khang Kiếm nói như thế thì mọi người liền ngây ngẩn cả người, bọn hắn không ngờ rằng một người ngồi ở địa vị cao như Chu Kim, chỉ vì một chuyện đánh nhau của đám nhỏ mà làm ra quyết định như vậy?



- Khang đổng, đây chỉ là việc đánh nhau giữa học sinh, không nên làm quá mức như thế?



- Đúng a, hơn nữa, dựa vào lời của bảo vệ nói thì là do Chu Kiến dẫn người kiếm chuyện trước, chọc giận Đông Phương Lãnh Vũ, Đông Phương Lãnh Vũ mới động thủ.



- Đám người Chu Kiến đánh một mình Đông Phương Lãnh Vũ, mà Chu Kiến lại bị Đông Phương Lãnh Vũ làm bị thương, hiện giờ đem Đông Phương Lãnh Vũ đưa vào ngục giam thì điều này không ổn đâu.







Sau đó, mọi người liền cảm thấy yêu cầu của Chu Kim là quá vô lý cho nên liền nói ra ý kiến của mình.



Bọn hắn đâu nào biết, giờ phút này bởi vì chuyện của Bùi Đông Lai mà Chu Kiên lại tâm phiền ý loạn nên mới ra làm quyết định này.



- Những điều này đều là vấn đề nhỏ, quan trọng là bây giờ Chu Kim còn chưa biết người làm con hắn bị thương là Đông Phương Lãnh Vũ.



Khang Kiếm cau mày, trầm giọng nói:



- Nếu hắn biết là do Đông Phương Lãnh Vũ làm thì có khi không yêu cầu chúng ta làm như vậy.



- Khang đổng, lời này là như thế nào?



Một người liền mở miệng hỏi.



- Mọi người đều biết, Đông Phương Lãnh Vũ là cháu của Liễu Nguyệt là chủ tịch của tập đoàn Thiên Tường trước đây, mà Liễu Nguyệt cũng từng là lão đại của Đông Nguyệt bang. Hiện giờ, tập đoàn Thiên Tường cùng với mấy tập đoàn khác hợp lại tạo thành tập đoàn Đông Hải, Liễu Nguyệt tuy rằng không nắm toàn cục trong tay nhưng vẫn là một thành viên trong ban giám đốc của tập đoàn Đông Hải.



Khang Kiếm nói tới đây thì dừng một chút, giọng nói càng thêm ngưng trọng:



- Quan trọng hơn, là quan hệ giữa Liễu Nguyệt và Bùi Đông Lai rất tốt.



Bùi Đông Lai?



Nghe được cái tên này thì mọi người liền biến sắc.
- Cảm ơn.



Bùi Đông Lai bóp tắt thuốc lá, cảm ơn, sau đó đi vào trường học



Rất nhanh, đám người Khang Kiếm đi ra cũng không có tìm được bóng dáng Bùi Đông Lai, gọi điện thoại hỏi thì biết được Bùi Đông Lai đã đến phòng y tế. Vì vậy bọn hắn không nói 2 lời vội vàng đuổi theo Bùi Đông Lai.



Một lát sau, Bùi Đông Lai đến phòng y tế, ở trong hành lang thì gặp được Đông Phương Lãnh Vũ.



- Đông Lai ca.



Vừa mới rửa hết máu trên người, chuẩn bị làm kiểm tra, thấy được Bùi Đông Lai đi vào thì Đông Phương Lãnh Vũ vốn ra vui mừng, sau đó hắn nghĩ tới điều gì đó, vội vàng cúi đầu xuống, không dám nhìn vào Bùi Đông Lai.



- Không sao chứ?



Thấy bộ dáng tự trách của Đông Phương Lãnh Vũ thì Bùi Đông Lai đi lên, vỗ nhẹ vào bả vai Đông Phương Lãnh Vũ rồi quan tâm hỏi.



Đông Phương Lãnh Vũ lắc lắc đầu.



- Hiệu trưởng gọi cho tiểu cô của cậu, nói rằng cậu đánh nhau, chuyện gì đã xảy ra?



Bùi Đông Lai lại hỏi.



- Thật xin lỗi, Đông Lai ca.



Bên tai vang lên câu hỏi Bùi Đông Lai, nghĩ đến hiện giờ Bùi Đông Lai đang bị Diệp gia trả thù, mà mình lại trêu chọc vào con trai của thành viên trong Diệp gia thì Đông Phương Lãnh Vũ lại càng cảm thấy tự trách, khi trả lời cũng không dám ngẩng đầu lên.



Ủa?



Bùi Đông Lai nghe vậy thì mỉm cười, nhẹ nhàng lau đi vết máu còn dính trên mặt Đông Phương Lãnh Vũ, nói:



- Nói cho Đông Lai ca, rốt cuộc là có chuyện gì?



- Hôm nay, sau khi thể dục buổi sáng kết thúc….



Đông Phương Lãnh Vũ đem toàn bộ mọi chuyện kể cho Bùi Đông Lai nghe, cũng nói cho Bùi Đông Lai biết thân phận của đám người Chu Kiến, sau đó lấy hết dũng khí ngẩng đầu lên, đón lấy ánh mắt Bùi Đông Lai, 2 mắt đỏ hoe, nhẹ giọng nói:



- Xin lỗi Đông Lai ca, thật sự là xin lỗi. Em không muốn đánh nhau, cũng không muốn để cho ca phải thêm phiền toán nhưng mà nghe được tên Chu Kiến khốn kiếp kia mắng ca thì trong lòng em cảm thấy biệt khuất nên nhất thời không nhịn được….



- Tiểu Vũ, chúng ta tuy rằng không chủ động gây chuyện, nhưng cũng không sợ chuyện.



Thấy được Đông Phương Lãnh Vũ bởi vì sợ Chu gia đem toàn bộ oán khí trút lên người mình mà cảm thấy áy náy thì trong lòng Bùi Đông Lai vô cùng cảm động, hắn vươn tay xoa nhẹ vào khuôn mặt bị đánh sứng của Đông Phương Lãnh Vũ, lộ ra nụ cười ngây ngô giống như Qua tử:



- Trời sập xuống, Đông Lai ca khiêng.