Siêu Cấp Cường Giả

Chương 624 : Hối hận, đã muộn rồi

Ngày đăng: 01:57 20/04/20


Đối mặt với câu hỏi của Diệp Cấm thì Diệp Thạch không có mở miệng trả lời.



Hắn không biết nên trả lời như thế nào.



Tất cả chuyện này tới quá mức đột nhiên, đột nhiên đến làm cho hắn không có chuẩn bị.



Quan trọng hơn là thái độ của đám người Hà lão vô cùng kiên quyết, kiên quyết đến nỗi không thể thay đổi được.



- Cha... Cha, thật sự không có biện pháp nào sao?



Mắt thấy vẻ mặt Diệp Thạch ngai sáp, trầm mặc không nói thì Diệp Thạch lo lắng hỏi:



- Không có Hà lão ủng hộ, lấy tác phong diệt sạch của tên tiểu tử đó thì tình thế của chúng ta vô cùng nguy hiểm.



Tình thế nguy hiểm?



Diệp Thạch chẳng phải không biết sao?



Vẫn không trả lời.



Trong đầu Diệp Thạch liền hiện lên khuôn mặt Bùi Đông Lai không tính là quen thuộc nhưng cũng không xa lạ gì,



Hắn nhớ lại lúc Bùi Đông Lai tiến vào Yên Kinh, đứng ở trong buổi thảo luận Kinh Tế, đối mặt với lời chất vấn của các chuyên gia thì hắn vẫn tỏ bình tĩnh, thản nhiên. Ngoan độc mà tát cho Diệp Tranh Vanh một cái, trở nên nổi tiếng.



Hắn nhớ lại cách thứ Bùi Đông Lai dẫn dắt tiểu đội đặc chiến Đằng Long tiêu diệt toàn bộ đội dự bị Long Nha ở lần Đại Bỉ Võ kìa.



Hắn cũng nhớ lại tình cảnh ở khách sạn Yên Kinh, dù cho chạm mặt nhiều người có quyền cao chức trọng nhưng Bùi Đông Lai vẫn kiên quyết.



- Ta sai lầm rồi, mấy năm nay ta đều sai lầm rồi, mặc dù trong lòng của cậu " Chỉ có quốc, không có gia(Nhà)" nhưng mà trong lòng này cậu vẫn luôn coi gia là số 1. Cậu mới chính là người thích hợp để dẫn dắt Diệp gia.



- Ông thật sự sai lầm rồi, nhưng không phải bởi vì chuyện này, ông sai khi không nên vong ân bội nghĩa, đuổi Vãn Tình ra khỏi Diệp gia, càng không nên diệt sạch Bùi gia








- Năm đó, Vãn Tình cùng Vũ Phu yêu nhau thì ông cũng không có nói chuyện cảm tình mà dựa vào địa vị, muốn môn đăng hộ đối, vì lợi ích của gia tộc. Sau đó 2 bên trở mặt nhau thì ông lại không nói đến chuyện tình cảm mà dựa vào pháp luật, dựa vào quyền thế, hiện giờ ông bị tên tiểu tử kia bức vào tuyệt cảnh thì ông lại bắt đầu nói đến chuyện tình cảm.



Khi nói chuyện, khóe miệng Diệp Cô Thành nở ra nụ cười trào phúng:



- Chẳng lẽ ông không biết là chậm rồi sao?



Chậm rồi…



Diệp Thạch không phản bác được.



- Mấy ngày trước, hắn đã muốn nói chuyện với ông nhưng ông không đi gặp hắn, hiện tại ông đi gặp hắn thì hắn sẽ không bao giờ nói chuyện với ông.



Diệp Cô Thành tự hỏi từ đáp:



- Đồng dạng tôi sẽ không đi tìm hắn, tôi không muốn kinh động đến vong hồn của Vãn Tình, càng không muốn để khi nàng chết rồi mà vẫn trở thành lợi thế của một ai đó.



- Cô Thành..



"Đô... Đô..."



Diệp Thạch cố gắng tiếp tục nói cái gì đó, lại phát hiện Diệp Cô Thành đã cúp điện thoại, tức giận đến sắt mặt phát xanh lên.



Trong căn cứ Long Nha, Diệp Cô Thành không có rời đi mà tự lẩm bẩm.



- Cừu hận là thứ để kích phát tiềm lực trong con người nhưng mà nó cũng trở thành một mầm họa, ngắn ngủi một năm, Đông Lai từ tốt biến thành pháo bây giờ lại trở thành xe, đã có xu thế Đồ Long, mà Diệp gia lại sắp ngã ngũ.



- Vũ Phu, mặc kệ là ông trốn ở phía sau màn hay là ở trên thiên đường thì ông cũng nên cảm thấy tự hào vì trên đời này không ai chơi cờ giỏi hơn ông.



- Càng quan trọng hơn là ông là một người thấy tốt càng là một người cha tốt.



Nói xong, trên mặt Diệp Cô Thành hiện lên vẻ kính ý.