Sinh Con Thời Mạt Thế

Chương 80 : Tinh hạch của anh rửa sạch chưa?

Ngày đăng: 06:13 30/04/20


“Oẹ!”



Thấy Diệp Dục tự làm theo ý mình, nhất định phải thông qua việc ăn tinh hạch để hấp thu năng lượng, Tô Tô vốn đã nghén rất nặng, lúc này lại càng buồn nôn không chịu nổi. Cô mở cửa xe nhảy xuống, vô cùng vội vã đi xa ra khỏi Diệp Dục, hít thở một ít không khí trong lành.



“Nữ thần!!!”



Xa xa, Hộ Pháp hấp ta hấp tấp đi đến, tay đen nhẻm cầm một nắm tinh hạch đỏ thẫm. Vừa đi về phía Tô Tô vừa ném tinh hạch vào mồm, miệng còn nói:



“Nữ thần, bên trong có giường, tối nay em ngủ ở đấy đi, bọn anh ngủ trên xe.”



“Anh…” Tô Tô nhìn Hộ Pháp cũng ném tinh hạch vào mồm, ngập ngừng hỏi: “Tinh hạch của anh rửa sạch chưa?”



“Phải rửa à?”



Hộ Pháp kinh ngạc hỏi lại Tô Tô, lại ném một viên tinh hạch đỏ thẫm vào mồm. Những viên tinh hạch này màu đỏ thẫm như vậy là vì không được rửa sạch máu zombie. Bọn họ thiếu nước sử dụng, còn đâu sức để ý việc rửa sạch mới ăn?



Lúc này Tô Tô lại không nói nổi một câu. Cô che miệng lại, chạy đến góc phòng nôn đến trời đất quay cuồng, bị đám Diệp Dục buồn nôn là một phần, chủ yếu do tình trạng nghén ngẩm. Đã nôn là nôn không ngừng, nôn đến mật xanh mật vàng mà vẫn còn nôn tiếp.



Phía sau, Lý Oánh vẻ mặt quan tâm cầm một ly nước, nhìn Tô Tô ngồi bệt trên một đống săm lốp xe, nhanh chóng đưa nước tới, cười nói: “Không quen đi! Lần đầu tôi thấy bọn anh Diệp ăn tinh hạch như vậy, cũng rất kinh ngạc. Tôi cũng thử hấp thu năng lượng trong tinh hạch như bọn họ nhưng chung quy vẫn không nắm được mấu chốt đấy.”



Tô Tô không lên tiếng, cúi thấp đầu, tóc tai lộn xộn, sợi tóc đen ướt át làm nổi bật lên khuôn mặt nhỏ tái nhợt mệt mỏi, sắc mặt càng lúc càng trắng. Hình tượng này nhìn qua thật giống Lâm Đại Ngọc, muốn có bao nhiêu nhu nhược liền có bấy nhiêu nhu nhược.
Con trai Tẩm Nguyệt vẫn đang khóc rên rỉ. Lý Tiểu Vũ chưa từng lập gia đình. Bành Vũ Trung làm việc bận rộn, trong nhà có trẻ con nhưng đều là vợ và mẹ chăm, hiển nhiên là không có kinh nghiệm dỗ trẻ con. Lý Oánh cũng không lãng phí thời gian của mình trên người một đứa trẻ không tự lo được thân, cô ta vội vàng xây dựng quan hệ hữu nghị tốt đẹp với đám Hộ Pháp.



Tô Tô vốn đang đánh Diệp Dục, nghe con trai Tẩm Nguyệt đang khóc thì thôi trêu đùa, xoay người đi ra khỏi góc phòng, đến bên Tẩm Nguyệt hỏi:



“Nó làm sao vậy?”



Thân hình bé nhỏ ghé lên trên vai Tẩm Nguyệt, yếu ớt rên rỉ, gương mặt nhỏ nhắn bẩn thỉu còn chưa khô nước mắt, giống y như trẻ con châu Phi chạy nạn. Thấy Tô Tô đi tới, nó cảnh giác vòng hai tay ôm chặt cổ mẹ, chỉ sợ Tô Tô đến để cướp nó đi.



Tẩm Nguyệt ngượng ngùng xoay người, lúng túng xin lỗi với Tô Tô: “Xin lỗi, làm phiền mọi người nghỉ ngơi rồi, tôi sẽ dỗ nó ngủ nhanh thôi.”



“Ngủ sớm như vậy để làm gì?”



Tô Tô nghiêng đầu, đi trở về xe Jeep của mình, lục bừa ra một túi bánh mỳ và một hộp khoai tây chiên, đưa cho bé trai trên vai Tẩm Nguyệt, dịu dàng hỏi:



“Nhóc ăn không?”



Bé trai hơi ngước đầu lên, nhìn bánh mỳ và khoai tây chiên trong tay Tô Tô, thận trọng nghiêng đầu nhìn mẹ. Tẩm Nguyệt vội vàng xua tay, trên mặt hốt hoảng:



“Không cần, không cần, chúng tôi đã làm phiền mọi người rất nhiều rồi, mọi người không cần cho chúng tôi ăn. Chờ đến chỗ an toàn, tôi sẽ dẫn Duệ Duệ rời đi.”