Sinh Ý Nhân
Chương 32 : Giang Nam yên vũ Liêu Bắc tuyết (ngũ)
Ngày đăng: 00:35 22/04/20
Núi không cần cao, có tiên liền có danh. Có thể Bạch gia sơn lúc này, nhìn ngang xem dọc cũng không có gì đặc biệt, nhiều nhất là mọc được mấy thứ dược liệu quý hiếm, nhưng hiện nay, đột nhiên nhảy ra một vị đại tiên nhi, vì thế toàn bộ ngọn núi đều thần kỳ hẳn lên rồi.
Ôn Thiển vẫn nhớ lão Bạch huynh kia, đúng ra phải nói là muốn quên cũng không được. Loại kinh nghiệm này rất không thoải mái, bởi nó có thể một lần lại một lần nhắc nhở Ôn Thiển, hắc, đừng có thảnh thơi quá, ngoài kia ngươi còn đang thiếu một khoản nợ nhân tình kìa.
Ôn Thiển ghét phiền toái. Tuy hắn thật không ghét lão Bạch.
Chỉ là, bất kể là thích hay ghét, bất kể là trong trí nhớ hay trong hiện thực, lão Bạch huynh phải là cái dạng sư huynh mày rậm mắt to thành thật đôn hậu, mà không phải như thế… Đẹp. Lần trước vội vã tìm Đống Liên không có tỉ mỉ nhìn, hôm nay nhìn lại lần nữa mới phát hiện, ách… Đẹp kỳ quái. Ngoại trừ mấy chữ này, Ôn Thiển không nghĩ được từ nào thích hợp nữa.
Lão Bạch cũng không biết mình ở đâu có chuyện, hướng về Ôn Thiển tựa hồ là hoàn toàn tín nhiệm, theo bản năng mà nó thật, hơn nữa còn có xung động khai hết tất cả ra. Chẳng lẽ vì ma xui quỷ khiến gặp người kia nhiều quá, không tự giác đem hắn từ người xa lạ nhắc tới vị trí bằng hữu rồi?
Chóp mũi đột nhiên mát lạnh, lão Bạch ngẩng đầu, hoa tuyết cứ thế từ trên trời lưu loát lại khẽ khàng rơi xuống. Ưu nhã mà thánh khiết, tựa như vô số cánh hoa đang phiên phiên nhảy múa, trông thật đẹp mắt.
Tuyết lạnh lẽo hình như đã kích thích thần kinh của Ôn Thiển đang sa vào ngây ngốc, ho nhẹ một tiếng, tiếp đó nam nhân lại bình tĩnh nói: “Các hạ thật sư là lão Bạch huynh?”
Ánh mắt lão Bạch từ thiên không thu hồi lại, nhìn về phía Ôn Thiển, một loại cảm giác không hiểu đột nhiên kéo đến lần nữa —— trên đời này có chuyện có thể khiến nam nhân trước mắt động dung sao? Kích động cũng được, kinh ngạc cũng được, phẫn nộ cũng được, hân hoan cũng được, nói chung chỉ cần không bình tĩnh nữa là được.
Tựa hồ, không có.
“Muốn ta đi lấy con hồ điệp hồng nhan bạc mệnh kia không?” Lão Bạch nghiêng đầu, ba phần cười cười bảy phần trêu chọc.
“Nguyên lai thực sự là lão Bạch… huynh, ” hướng về khuôn mặt hiện tại của lão Bạch mà gọi huynh, dù có lãnh tĩnh như Ôn Thiển thì độ khó cũng quá cao, chỉ thấy hắn áy náy cười cười, sau đó chăm chú nói, “Thứ cho tại hạ nô độn, thật không hiểu sao lần này gặp huynh đài lại thay đổi nhiều như thế?”
“Dịch dung, thủ nghệ tổ truyền,” lão Bạch tiếp tục không có nửa điểm giấu diếm, “Ngươi không phải hiếu kỳ ta làm sao tống được Bạch Sơn thiên thúy phù dung bội sao, chính là dựa vào thứ này.”
“Chẳng trách ta vẫn bách tư khó giải, nguyên lai ảo diệu là ở chỗ này.” Biểu tình của Ôn Thiển cuối cùng cũng xuất hiện một điểm biến hóa, tiếc là vừa hiện đã biến mất, “Tại hạ thua tâm phục khẩu phục.”
“Sớm đã nói, vừa đến kỳ hạn thì rút lui, hơn nữa còn rút lui thống khoái như thế.” Lão Bạch theo bản năng mà nói.
Ôn Thiển dường như rất ít khi bị đãi ngộ như thế, hơi có chút sững sờ, hơn nửa ngày mới cười khẽ một tiếng: “Đúng, ai bảo ta là người làm ăn làm gì.”
Cứ như thế va va chạm chạm, hai người lại khách chủ tận hoan, hàn huyên đến lúc trời tối đen, mới phát giác thời gian đã trôi quá.
“Ta phải về khách điếm đây, trễ hơn nữa thì sơn đạo khó đi rồi.” Ôn Thiển đứng dậy muốn ly khai.
Lão Bạch không chút suy nghĩ kéo tay áo đối phương nói: “Có gian nhà sẵn đây mà về khách điếm làm gì?”
“Gian nhà sẵn đây?” Ôn Thiển có chút bối rối nhức đầu, “Đỉnh núi cái kia… có chút lạnh.”
Lão Bạch không nói gì: “Ngươi không hiểu hay giả vờ không hiểu a, đương nhiên là ở chỗ của ta rồi! Gian nhà có sẵn, không cần lên núi xuống núi dày vò mà ngươi luyện kiếm cũng tiện, hơn nữa hai ta còn có thể chiếu khán cho nhau.”
Ôn Thiển mân môi. Thật sự không phải hắn giả ngu, mà là cuộc đời hắn hơn hai mươi năm nay chưa từng xảy ra chuyện gì tự nhiên như thế. Ở hắn xem ra, đạo ở chung với người đơn giản chỉ là đòi hỏi và cung cấp, nếu như không có quan hệ lợi hại gì, vậy chỉ có thể là người xa lạ. Tựa như hắn cùng với lão Bạch, nếu không có ân cứu mạng kia, sợ rằng hôm nay cũng chỉ là người lạ. Nhưng mà dù thế, hắn cũng không cho rằng ở lại đây là chuyện đương nhiên. Tuy mới vào gian nhà này hắn cũng từng nghĩ tới, nếu có thể ở đây thì tốt rồi, nhưng đó chỉ là nghĩ, bởi ở lại đây chẳng khác nào lại thiếu một phần tình, đã có một lần còn chưa trả, giống như một quả cầu tuyết càng lăn càng lớn như vậy cũng không phải là chuyện tốt.
Lão Bạch thấy Ôn Thiển hình như đang suy nghĩ rất khổ cực, tuy không rõ đối phương đang minh tư khổ tưởng cái gì, nhưng đoán có lẽ là xấu hổ gì đó, liền trực tiếp thay người ta quyết định: “Vậy được rồi, đồ vật linh tinh cùng hai gian phòng cho ngươi chọn một cái, mùa đông này, hai ta cùng nhau miêu.”
“Vậy làm phiền rồi.” Ôn Thiển cảm tạ hướng lão Bạch ôm quyền, sau đó nói, “Ta còn chút đồ tế nhuyễn ở khách điếm, chờ ta hạ sơn mang tới.”
“Được,” lão Bạch nhếch môi, nghĩ đến rốt cuộc không phải cô đơn mừng năm mới thì vui mừng gảy bếp lò mấy cái, “Vậy chuẩn bị thêm chút rượu mang lên đây đi, đêm tuyết uống rượu cũng có một phen tư vị khác đó.”
“Có muốn mua thêm con gà quay không?” Ôn Thiển buồn cười nói.
“Dù sao cũng là ngươi vác lên núi, ngươi không sợ cực ta cũng không có ý khiến.” Lão Bạch lộ ra chiêu bài nụ cười gian thương.
Ôn Thiển hạ sơn rồi. Hắn là một người không thích phiền toái, trạng thái sinh hoạt lý tưởng chính là không dính dáng đến bất cứ một người một việc dư thừa nào, dù là buôn bán, cũng một là một, hai bên thanh toán xong thì không tiếp tục liên quan. Nếu có khả năng, hắn không ngại cả đời này độc lai độc vãng. Nhưng mà đồng dạng, thứ tính cách ghét phiền toái thích giản đơn này, lại khiến hắn rất ít cưỡng cầu thứ gì, đa số thời gian đều thuận theo tự nhiên. Có thể đi vòng thì đi vòng, vòng không được cũng không sao. Mượn chuyện ở lại nhà lão Bạch gia này mà nói, có thể không ở thì không ở, nếu thịnh tình không thể từ chối, vậy ở đâu cũng là ở. Lúc này mà nghĩ ở lại thì thiếu người ta một phần nhân tình nữa thật là không tốt a, vậy không phải là tác phong của Ôn Thiển rồi.
Trong phòng, con trùng ham ăn lão Bạch đang đếm hoa băng ngoài cửa sổ, có chút hối hận, nhiều lần nhắc tới chuyện lẽ ra nên bắt hắn phải xách theo một con gà trở về. Cuối cùng hình như cảm thấy chỉ nói thầm thôi chưa đủ, trực tiếp thở dài thườn thượt, ai, ngươi nhất định phải mua a.
Cũng lúc đó, Ôn Thiển đang thi triển khinh công bước đi như bay thì hắt hơi một cái, khí tức đột nhiên loạn chân không đạp đất thiếu chút nữa rớt xuống vách núi.