Sóng Ngầm (Hãy Nhắm Mắt Khi Anh Đến - Phần 2)

Chương 57 : Thằng Đá Tảng

Ngày đăng: 17:17 18/04/20


Type: Dobby



Cả nhóm Giản Dao chỉ thu hoạch được một cái biệt danh như vậy. Du hỏi thế nào, Từ Hồ Cường cũng không nhớ nổi, không biết nhiều chuyện về “thằng Đá Tảng” hơn nữa. Tên thật của hắn là gì, nhà ở đâu, mặt mũi thế nào vẫn còn là điều bí ẩn. Ông ta chỉ loáng thoáng nhớ được thằng nhóc ấy rất cao.



Hai mươi năm đã trôi qua, khi ấy người thì chết, người thi bỏ trốn. Thằng Đá Tảng chỉ là một tên đàn em tép riu đeo bám được vài ngày, đương nhiên không ai biết vụ việc này. Đầu mối có vẻ đã gián đoạn. Nhưng tất cả mọi người đều biết, họ đang đến rất gần sự thật rồi.



Mục tiêu thứ hai Bạc Cận Ngôn xác định ghé thăm ở thành phố Đồng là gia đình đã mất đứa con trai hơn mười  năm trước.



Điều kiện kinh tế của gia đình này rất khá giả. Họ cư ngụ tại một khu thuộc trung tâm thành phố. Lúc cửa mở ra, nhóm Giản Dao liên thấy được hai gương mặt già nua, tiều tuỵ. Họ hay tin đã tìm được thi thể của con trai nhưng vẫn chưa được thấy tận mắt. Con trai họ chính là cậu thiếu niên đầu tiên bị sát thủ hồ điệp giết chết.



Họ chờ đến tuyệt vọng, vậy nên khi được biết con trai mình bị người ta sát hại tàn nhẫn hơn mười năm trước, những năm tháng chờ đợi này đều trở nên vô nghĩa, họ không kìm được mà rơi nước mắt.



“Lý Chi Tân là đứa trẻ như thế nào?” Giản Dao dịu dàng hỏi thăm. Người nhà nạn nhân nào ở trước mặt cô đều cảm thấy được an ủi, trả lời không chút giấu diếm.



“Chi Tân nó… là đứa bé ngoan.” Người mẹ khóc nức nở. “Vừa hiểu chuyện, vâng lời, còn hiếu thảo với bố mẹ…”



Bất cứ đứa con nào trong mắt bố mẹ cũng đều thuần khiết và ngoan ngoãn, huống chi là đứa con đã mất.



Cùng lúc ấy, Phương Thanh và Bạc Cận Ngôn đang lục soát căn phòng năm đó của cậu ta. Hai người cố gắng tìm kiếm đặc điểm nào đó ở cậu ta đã kích thích tên sát thủ bắt đầu gây án.



Vật dụng, đồ trang trí trong phòng đều từ thế kỷ trước. Kể từ khi con trai mất tích, họ vẫn giữ tất cả nguyên trạng, không hề đụng đến. Phương Thanh mở tủ quần áo cũ kỹ ra xem, bên trong đều là đồ theo phong cách thiếu niên thường thích. Ngoại trừ đồng phục đi học, đồ chơi bóng thì hai người bất ngờ tìm được một thứ… Nói thế nào nhỉ, là một chiếc áo phông không tay mang “phong cách côn đồ”.



Trên tường dán đầy poster phim điện ảnh Người trong giang hồ1 đã ố vàng. Trong ngăn jeos có súng đồ chơi trông như thật. Phương Thanh cầm một khẩu bắn thử vào đùi mình. Khốn kiếp, tuy nói là đạn nhựa nhưng lực sát thương vẫn rất lớn, khiến da anh tẩy đỏ một mảng.



1Người trong giang hồ (tên tiếng Anh là “Young And Dangerous”) là một bộ phim Hồng Kông về đề tài xã hội đen của đạo diễn Lưu Vĩ Cường, được công chiếu lần đầu năm 1996. Nội dung phim đề cập tới sự thành lập và thanh trừng lẫn nhau, tranh giành địa bàn của những băng đảng xã hội đen ở Hồng Kông.



Cuối cùng Phương Thanh tìm ra được một con dao bầu dài gỉ sét dưới đáy thùng đựng đồ đặt ở gầm giường. Xem ra bố mẹ Lưu Chi Tân chắc chắn biết đến sự tồn tại của con dao này, nhưng vẫn lưu lại xem như di vật của con trai. Có thể thấy, yêu thương càng nhiều, đau khổ càng lớn.



***



Kết thúc hành trình ở thành phố Đồng, tổ chuyên án trở về tổng bộ chỉ huy vụ án của Cục Cảnh sát thành phố Tuân.



Bạc Cận Ngôn nói chuyện riêng với An Nham: “Ảnh hiện trường năm đó đã chỉnh lý xong chưa?”
Đúng lúc này, tiếng gõ cửa và loáng thoáng tiếng nói chuyện vọng tới từ bên ngoài. Giản Dao mở cửa ra, bị ánh đèn sáng rực ngoài hành lang làm chói mắt. Phương Thanh ngó đầu vào, cười tủm tỉm: “Giản Dao, em xem ai đến thăm chúng ta này.”



Giản Dao nhìn ra phía sau Phương Thanh rồi ngây người.



Lạc Lang đứng trong hành lang, mặc bộ vest đen sạch sẽ, thẳng thớm, áo sơ mi trắng tinh. Tay anh còn đang kẹp điều thuốc, tay kia thì cầm vài món đồ, ngước mắt thấy cô liền mỉm cười.



Rõ ràng mới không gặp mười mấy ngày, nhưng Giản Dao bống cảm giác như đã trãi qua mấy đời. Không gian xung quanh tựa hồ ngưng đọng trong chớp mắt. Cô sững sở nhìn anh ta, chợt phát hiện, đôi mắt người đàn ông này thăm thẳm như đầm sâu không đáy.



Ánh mắt Lạc Lang nhanh chóng chuyển sang phía sau cô: “Cậu Bạc!”



Giọng nói hời hợt, bình thản của Bạc Cân Ngôn vang lên bên tai cô: “Anh Lạc!”



Chợt nhớ ra đây chính là lần đầu tiên họ gặp nhau, Giản Dao có chút ngập ngừng, nhưng Phương Thanh lại vui mừng hồ hởi: “Ôi dào, tôi nói này, hai người chào hỏi thôi cũng có thể khiến bầu không khí trở nên xa lạ như vậy, đáng nể thật đấy!”



Giản Dao và Lạc Lang nhất thời đều nở nụ cười. Ngược lại, vẻ mặt Bạc Cân Ngôn vẫn lạnh nhạt, thong dong. Anh cảm thấy Phương Thanh nói không sai, anh và Lạc Lang vốn là người xa lạ.



Lạc Lang lần nữa nhìn về phía Giản Dao. Trong ánh mắt ôn hoà của anh ta, đáy lòng Giản Dao chợt loé lên gì đó: “Anh Lạc, sao anh đột nhiên đến đây?”



Lạc Lang trả lời rất tự nhiên: “Trùng hợp nhận một vụ ở tỉnh này, biết mọi người ở đây nên thuận đường ghé thăm thôi.”



Giản Dao gật đầu. Con người anh ấy luôn như vậy, luôn dành nhiều tâm tư cho những sự vụ liên quan đến quê mình, tiếp nhận vụ án cũng sẽ nhiệt tình hơn. Dù sao anh ấy cũng là người sinh ra và lớn lên ở thành phố Đồng mà.



Hành lang chợt tĩnh lặng như tờ, Phương thanh thấy ba người cứ im lìm, bên phấn chấn khoác vai Lạc Lang: “Đi nào, bọn tôi còn chưa ăn cơm này. Đi chung đi.” Sau đó, anh lục lọi chiếc túi xách trong tay Lạc Lang: “Anh mang theo món ngon gì đó đến làm mới khẩu vị cho chúng tôi phải không?”



Lạc Lang đưa túi cho Phương Thanh. Lúc này, Bạc Cận Ngôn đã khoác vai Giản Dao đi ra khỏi phòng.



“Đi ăn với bọn em luôn đi.” Giản Dao lịch sự mời cơm nhưng không hề nhìn Lạc Lang, còn Bạc Cận Ngôn chỉ khẽ “ừ” một tiếng.



Lạc Lang rít thêm một hơi thuốc thật dài, ngước mắt nhìn nền trời tối sẫm ngoài kia. Thành phố đã lên đèn, giống như từng con mắt nhìn anh ta không chớp. Phương Thanh chợt vôc vai anh ta: “Nghĩ gì vậy? Đi thôi.”



Lạc Lang mỉm cười đi theo họ.