Ta Là Chí Tôn
Chương 161 : Ngọc Đường, Thiên hạ chi địch!
Ngày đăng: 09:00 30/04/20
Ngọc Đường, Thiên hạ chi địch!
- Một ngàn người chưa đủ!
Đội trưởng đội thân vệ đột nhiên nghiêm túc nói:
- Lại điều thêm hai ngàn người tới! Từ hôm nay trở đi, số rượu này chính là tính mệnh của chúng ta! Cho dù ba ngàn huynh đệ toàn bộ chiến tử, nhưng, số rượu này tuyệt không thể mất, dù chỉ một giọt!
- Nơi này không chỉ có mấy ngàn huynh đệ chúng ta, dưới đất... Còn có mấy trăm vạn trung hồn của các huynh đệ đang chờ! Đang đợi!
Đội trưởng đội thân binh đỏ hồng hai mắt:
- Chúng ta đợi một ngày, cùng tất cả các huynh đệ, tất cả... Còn sống hay đã chết, cùng nhau nâng chén!
- Chỉ cần nghĩ đến ngày đó, một khắc đó, chỉ cần để cho ta cảm nhận một ngày đó, một khắc đó, chén rượu đó... Đời này, không tiếc!
Ngày 11 tháng 10, Thiên Đường thành bắt đầu cấm đi lại vào ban đêm, nước sạch rửa đường phố, đất vàng cũng được chở đến để đệm đường. Các đội ngũ binh lính tuần tra trực tiếp tăng gấp ba so với ngày thường.
Tất cả các cửa hàng trong phạm vi Thiên Đường thành, không phân biệt bối cảnh lại lịch, đều đồng thời nhận được thông báo.
Trong một tháng, không cho phép tạo ra bất kỳ hỗn loạn nào.
Người vi phạm, không hỏi lý do, trực tiếp niêm phong, trong vòng một tháng không cho phép mở cửa, hết thảy chờ qua một tháng nói tiếp.
Ngày 12 tháng 10.
Một vài cửa hàng khá lớn cũng bắt đều quét dọn tân trang, vải hồng bay rợp trời, bộ dạng vui mừng hớn hở.
Ngày 13 tháng 10.
Quân đội các nước đến dự lễ đóng ở ngoài thanh đã lên đến ba nhà.
Đại biểu quân đội quốc gia cũng lục tục tiếp cận.
Ngày 15 tháng 10.
Quân thần Hàn Sơn Hà hàn đại nhân của Đông Huyền đế quốc suất quân tiến đến.
Toàn bộ Thiên Đường thành vì đó mà sôi trào.
Lúc này đương nhiên không phải vì vui vẻ mà soi trào, mà là cừu hận sôi trào, đơn giản là hận không thể đem Hàn Sơn Hà ra thiên đao vạn quả, nghiền thành thịt vụn để thống khoái nhân tâm!
Mới đó không lâu, Đông Huyền cùng Ngọc Đường mới kết thúc chiến dịch, trong chiến dịch đó, dù Ngọc Đường đế quốc là phương được lợi cũng tổn thất mấy chục vạn thương vong! Máu tươi mà tướng sĩ đổ ra còn chưa khô, thi cốt còn chưa lạnh, anh linh còn chưa xa. Mà Hàn Sơn Hà lại nhẹ nhàng đơn giản đến Thiên Đường thành, há có thể không khiến người Ngọc Đường không sồi trào tức hận!
Hàn Sơn Hà thở dài một hơi thật sâu:
- Tướng quân Ngọc Đường, cơ hồ mỗi năm đều trong tình trạng chiến tranh! Tùy tiện một vị tướng đều là người quen thuộc chiến trường, là chiến tướng thân kinh bách chiến!
- Cái gọi là thân kinh bách chiến, chính thực là thân kinh bách chiến, mà tứ đại đế quốc Đông Huyền, Đại Nguyên, Thiên Tứ, Tử U chúng ta, ngoại trừ một vài tướng quân nổi bật ra, nhưng người khác cũng chỉ là tô điểm cho đẹp, hoặc chính là tự tâng bốc nhau lên. Ngoại trừ tướng lĩnh Ngọc Đường, rất ít tướng lãnh quốc gia khác dám nói mình thân kinh bách chiến, trên thực tế, số tướng linh có thể chiến đấu trên trăm trận cũng không qua ba mươi người.
- Nhưng mà tướng quân Ngọc Đường, mỗi người đều là chiến tướng chân chính trải qua hàng trăm trận chiến! Thậm chí, mấy trăm trận chiến!
- Bọn hắn không ngừng dung sinh mệnh chiến đấu, mỗi người đều dùng cả đời để chiến đấu, khác biệt trong đó, các ngươi hiểu không?
- Chiến tranh mà chúng ta đối mặt, nhìn chung đều là đối chiến với một thế lực khác. Nhưng quân nhân Ngọc Đường nhà người ta, bọn hắn đánh phía Đông, lại đánh phía Nam, lại đánh phía Tây, đánh phía Bắc, thậm chí còn muốn đánh Đông Bắc, Tây Nam...
- Bởi, mặc kệ là bọn hắn có đánh chúng ta hay không, chúng ta đều sẽ đi đánh bọn hắn! Đây là một tuần hoàn vĩnh cửu, bất kỳ phương nào đều không thể lựa chọn khác!
- Cứ như vậy, chiến tướng có thể trải qua trăm trận mà còn sống, lại há có thể không đáng sợ?
- Hết lần này tới lần khác, bất kỳ một quốc gia nào trên đại lục, muốn khai cương khoách thổ, đều không thể vòng qua được Ngọc Đường!
Hàn Sơn Hà nói liên tục một hồi, lúc này đã có chút rời rã mệt mỏi, thở dài một tiếng:
- Cho nên, sự cường đại của Ngọc Đường được cả thiên hạ công nhận! Hoặc nói, không thể không công nhận, không thể không công nhận!
- Ta đã già, mặc dù có thể nổ lực duy trì, cũng không thể cầm cự được thêm mấy năm. Đông Huyền sớm muộn cũng phải nhờ các ngươi, nhưng các ngươi nhất định phải nhớ kỹ, ngày sau, trên chiến trường mà đối mặt tướng lĩnh Ngọc Đường, dù là nổi tiếng hay không nổi tiếng, ngàn vạn lần không thể phớt lờ. Nếu là Ngọc Đường tiếp tục bất diệt, như vậy, thiên hạ này, tương lai chính là của Ngọc Đường.
- Trừ phi Ngọc Đường hủy diệt, quốc gia khác mới có thể nhân cơ hội loạn thế mà tranh hùng.
- Kỳ thực, đó cũng là nguyên nhân khiến cho giữa tứ quốc chúng ta rất ít có chiến tranh, nhưng lại đều xuất binh hướng Ngọc Đường.
Hàn Sơn Hà nhẹ nhàng nói:
- Ngọc Đường, thiên hạ chi địch! Thiên hạ đều sợ nó!
- Nhìn đi, nhìn quân nhân trên tường thành lúc này.
Hàn Sơn Hà giương mắt lên nhìn.
Ba người Chiến Ca theo ánh mắt của Hàn Sơn Hà mà nhìn tới.
-------------
Phóng tác: xonevictory