Ta Là Chí Tôn

Chương 341 : Khối băng không muốn tan chảy

Ngày đăng: 09:03 30/04/20


Vân Dương tỉ mỉ dọn dẹp băng tuyết trên mộ, sau đó khoanh chân ngồi tại chỗ.



- Trong thời gian này, ta đã nghĩ rất nhiều, rất lâu...



- Đến cùng có phải Nguyệt tỷ giả chết mai danh, ve sầu thoát xác? Trước khi đi lại cho ta nhiều đồ tốt như vậy... Nguyệt tỷ, đến phút cuối cùng, sao lại phải dụng tâm lương khổ như vậy?



- Ta thực sự không tin, Nguyệt tỷ người lại cứ đi như vậy.



- Mấy bữa nay, ta vẫn luôn nghĩ, điểm đáng ngờ ngày càng thêm nhiều. Cho nên... Nguyệt tỷ, kỳ thực ngươi vẫn không chết đúng không?!



- Ngũ ca, chuyện này ngươi có biết không?



- Có điều, bất kể thế nào, cuối cùng ta cũng đã có thể yên tâm, trong thời gian này, trái tim ta như treo thêm quả tạ, cho dù biết rõ lo lắng vô ích, nhưng vẫn không gỡ xuống được.



- Chỉ là, có lẽ không lâu nữa, tòa Vân phủ này sẽ không thể tiếp tục tồn tại...



- Tiểu Cửu cần mở ra một con đường khác...



Vân Dương đắng chát nói:



- Mênh mông Cửu Tôn, lừng lẫy thiên hạ! Ngũ ca, ngươi biết không, ta vẫn luôn có một cảm giác, các ngươi không chết... Vẫn đang ở một nơi nào đó nhìn ta... Nhưng sao các ngươi lại nhẫn tâm như thế, để mặc ta lẻ loi hiu quạnh, khổ khổ chống đỡ...



- Kỳ thực ta vô cùng hy vọng, các ngươi thực sự làm thế, thực sự không chết, chỉ đang đứng ở một nơi nào đó, đang nhìn ta tiếp tục gánh vác, chịu đựng... Như thế, lúc ta gặp lại các ngươi, nhất định sẽ trở mặt với các ngươi, nhất định phải tính toán nợ nần với các ngươi.



- Chuyện Lôi Động Thiên, ta sơ sơ tính toán sẽ đánh thật hay, nhưng cuối cùng vẫn liên lụy Vân phủ, kế hoạch dù hoàn mỹ đến đâu, cũng không thể theo kịp biến hóa! Cũng thế, sự thật không thể theo nhân ý, ngoài ý muốn thì ngoài ý muốn a... Có điều, tình thế có phát triển cũng không ngoài kế hoạch, ta đã sớm chuẩn bị ứng đối. Nhưng mà tình thế như vậy, Vân phủ nhất định không thể tránh khỏi chuyện bại lộ...



- Tiếp đó, Tứ Quý lâu chỉ cần tra một chút, liền có thể dễ dàng phát hiện được, hơn nữa thân phận Phong Tôn của ta cũng không thể tránh khỏi...



- Cho nên, con đường phía trước mênh mông, cát hung khó xét...



- Nhưng, cho dù phải gian nan thế nào, ta vẫn sẽ tiếp tục duy trì, mãi cho đến ngày gặp lại các ngươi!



- Sẽ có ngày đó... Nhất định sẽ có ngày đó!



...



Kế Linh Tê cùng Nguyệt Như Lan đứng trước cửa sổ, nhìn Vân Dương ngồi yên trong tuyết trắng.



Trong lúc này, hai người cùng sinh ra một cảm giác kỳ quái.



Vân Dương đang ngồi trước mắt, rõ ràng thân trong hồng trần thế tục, nhưng lại khiến người ta cảm thấy hắn cô độc đứng trên vân tiêu, tịch liêu, cô độc.



Tựa như một khối băng không muốn hòa tan, di thế cô lập, người sống chớ gần.



Tất cả những điều tốt đẹp, tình cảm ấm áp trên thế giới, đứng trước vị Vân công tử này, phảng phát như không tồn tại!



Tựa như hắn cực tuyệt hết thảy những điều tốt đẹp, cự tuyệt tất cả điều ấm áp.



Cự tuyệt hết thảy, những thứ có thể khiến trái tim hắn yếu mềm!


- Lão đại, ngươi có chuyện gì cần nói với ta a?!



Đối với chuyện Vân Dương chỉ tìm mình hắn, Đông Thiên Lãnh cảm thấy vô cùng vinh sủng!



Dù sao hắn cũng là người quen Lão đại sớm nhất, tình nghĩa cũng bất đồng với những người khác!



Lúc này, Đông Thiên Lãnh cảm thấy như mình có thể xé tan một đầu Đại Địa Chi Hùng!



Hắn hấp thu lực lượng một khỏa Chu Quả, Đông Thiên Lãnh cảm thấy bản thân đã vô địch thiên hạ!



Cảm giác hưng phấn khoái chí này, thực sự quá mênh mông vô tận, đến mức đi đường đều cảm thấy có chút lơ mơ, nếu không phải dưới hông còn có ba lạng thịt, đoán chừng hắn còn có thể trực tiếp lên trời.



- Ta muốn giao cho ngươi...



Vân Dương nói ra năm chữ liền ngừng lại.



Bởi hắn đã nhìn ra, có lẽ lúc đầu Đông Thiên Lãnh tới là muốn hỏi hắn có gì muốn nói. Nhưng sau khi nhìn thấy hắn, cái bản tính bẩn bựa lập tức chiếm thượng phong, bản năng muốn khoe khoang một chút.



Nhìn cái đức hạnh không chờ nổi kia, sớm đã lộ rõ lòng lang dạ thú, càng che càng lộ.



- Lão đại ngươi không biết a.



Đông Thiên Lãnh vui vẻ ngồi trên mép giường Vân Dương, uốn éo cái mông:



- Cả đời này cả ta, chưa bao giờ cảm thấy cường đại như vậy!



Vân Dương không chút thay đổi nhìn Đông Thiên Lãnh, nhất thời im lặng, thậm chí bắt đầu hoài nghi quyết định của bản thân có phải có chút sai lầm hay không, phó thác chuyện đó cho tên này, thực sự quá mạo hiểm...



- Quá sung sướng!



Đông Thiên Lãnh vô cùng vui vẻ:



- Thực sự quá sung sướng! Ta chưa từng nghĩ tới, cơ duyên như vậy lại có thể rơi trúng đầu ta, oa ha ha ha... Chờ ta về nhà, mẹ nó, ta nhất định sẽ điệu thấp, nếu có người khảo sát ta, ta sẽ lộ ra từng chút một... Một lần khiến bọn hắn chấn kinh, ta muốn bọn hắn chấn kinh đến mức hoài nghi nhân sinh!



- Ta muốn đả kích mấy tên vinh danh thiên tài gia tộc, đả kích khiến bọn hắn xấu hổ muốn chui xuống đất oa ha ha ha...



- Xem ai còn dám coi thường ta? Hoàn khố thì sao, hoàn khố thì không thể thành tài hả?



- Lão tử muốn trở thành hoàn khố thiên tài duy nhất trên đời này!



- Oa ha ha ha ha...



Nghĩ tới tương lai tốt đẹp, Đông Thiên Lãnh chống nạnh cười to, Vân Dương thấy rõ, trong cái miệng mở rộng kia, đầu lưỡi không ngừng linh hoạt nhảy lên...



Vân Dương nhất thời từ im lặng chuyển thành chấn kinh, hắn thực không nghĩ tới, Đông Thiên Lãnh lại có thể có trí thông minh như vậy!



Cái này không phải là mánh khóe của mấy nhân vật chính trong tiểu thuyết sao?



Con mẹ nó, chẳng lẽ Đông Thiên Lãnh ngươi muốn chuyển chức thành nhân vật chính?