Tái Sinh, Hắc Đạo Cuồng Nữ

Chương 72 : Chiếc nút thứ ba , nước mắt của Phong Nhã Trân

Ngày đăng: 20:44 19/04/20


Tiếng nói năm ngàn vừa cất lên, mọi người đều tròn xoe mắt nhìn theo. Tuy năm ngàn nhân dân tệ không phải là con số nhiều, trong mắt những người này chẳng qua cũng chỉ là số tiền lẻ trong túi họ. Nhưng có tiền không có nghĩa là tiêu lãng phí, tiêu bừa bãi, năm ngàn dùng để mua một chậu cây chẳng phải thuộc giống quý hiếm thì đúng là nực cười quá.



“Một vạn!” khi mà mọi người vẫn còn đang giật mình vì số tiền năm ngàn thì lại một tiếng nói lạnh lùng vang lên.



Mọi người khẽ thở một hơi cảm thán, không phải chứ, một vạn có thể mua mấy chậu cái thể loại cây như thế này.



Tiên Ức nghe thấy vậy, khẽ cười nhìn theo.



Chỉ thấy người đàn ông ngồi ở đó, đôi mắt sáng quắc của anh ta đang nhìn chăm chăm vào bản thân mình, mái tóc đen mềm mại một cái lạ thương. Vẻ thư sinh, anh tú, đẹp trai của anh ta làm cho Tiên Ức đơ người vài giây, ngay sau đó khẽ nhoẻn miệng cười.



“Vị tiên sinh này đồng ý mua với giá một vạn, còn có vị nào trả giá cao hơn không ạ?” vừa nói đôi mắt của cô đảo quanh, đôi môi vẫn nở nụ cười mỉm, nhìn những người khách phía bên dưới.



Lúc này Ngọc Tình cũng khẽ nhếch môi lên. Không ngờ Yến Vân cái kẻ gỗ đá đó lại thích kiểu con gái như vậy.



Nghĩ vậy Ngọc Tình ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tiên Ức.



Chỉ liếc nhìn rồi cô lại cúi mặt xuống! Cô gái này cũng không hề đơn giản đâu! Cái tên tiểu tử Tiêu Thần làm thế nào mà lừa được người ta đến không biết?



Tiêu Thần không biết ý nghĩ của cô, biết cũng nhất định sẽ kêu oan, cái gì mà lừa chứ! Anh ta chỉ là cảm thấy cô ta xinh đẹp, biết làm việc, vì vậy mới mời cô ta đến.



Ngọc Tình nhìn cô gái đứng trên bục với những hành động cử chỉ rất thanh lịch và quyến rũ. Đôi mắt to tròn của cô xuất hiện sự hứng thú. Xem ra đúng là bên cạnh cô đang còn có nhân tài ẩn dật!



“Một vạn lần một, một vạn lần hai, một vạn lần ba! Thành giá!” Tiên Ức tiếng nói lanh lảnh vang lên, cô ta khẽ nhoẻn miệng cười nhìn Yến Vân: “Vị tiên sinh, bây giờ chậu cây Thí Tâm này đã thuộc về anh!”



“Ồ?” Yến Vân khẽ cười, nhưng ánh mắt không hướng về chậu cây mà nhìn về phía Tiên Ức: “Cái gọi là chậu cây Thí Tâm, không biết có thể nhìn ra được sự thật lòng của tiểu thư không?”



Tiên Ức nghe thấy vậy khẽ cười, lắc đầu không nói gì.



Cây Thí Tâm được đưa xuống dưới, sau đó là chậu cây khác.



Những chậu cây này đều là do Ngọc Tình tùy ý cắt tỉa, sau đó dùng linh khí để làm cho chúng trở nên tự nhiên hơn, mọi người nhìn thấy sẽ lầm tưởng rằng chúng vốn được sinh ra với hình dáng như thế.



Thực ra những chậu cây này trên thực tế giá của chúng đều không đáng năm ngàn.



Có điều tuy là nói như vậy, nhưng sau khi cho chúng tắm linh khí, giá trị của chúng đều là không thể so sánh được. Chúng không được coi là những bảo vật vô giá nhưng bản thân chúng rất có lợi cho sức khỏe con người, hít thở không khí có linh khí đương nhiên là tốt hơn rồi, an thần ổn định khí huyết là điều không cần bàn cãi.



Chậu cây cuối cùng được đem ra đấu giá không phải là chậu sen Thụy Hỏa hay chậu Cúc Kim Sa.



Mà là chậu sen màu trắng tuyết. Loại hoa này lớn lên trong băng tuyết, nhìn vô cùng linh thiêng.



“Như mọi người nhìn thấy, chậu hoa cuối cùng được đem ra bán đấu giá là chậu sen Thiên Sơn Tuyết Liên”



Tiên Ức khẽ cười rồi nói: “Như mọi người đều biết, Tuyết Liên có thể dùng làm thuốc, từ cổ chí kim, Tuyết Liên đều là vật phẩm hiếm khó! Tôi nghĩ mọi người nhất định đều đang nghi ngờ, chẳng phải là đấu giá hoa cỏ à? tôi nghĩ vấn đề này không cần tôi phải giải thích nữa, mọi người đều có thể nhìn thấy. chậu Tuyết Liên này trắng thuần khiết, linh thiếng tới mức làm chúng ta đều lóa mắt. Vừa có thể ngắm nhìn vừa có thể làm thuốc. Và đây cũng là ý đồ của chợ đấu giá chúng tôi! Làm cho mọi người có thể thưởng thức, ngắm nhìn lại có thể giúp thân thể khỏe mạnh, đây chính là tôn chỉ kinh doanh của chợ đấu giá hoa của chúng tôi!”



Vừa nói ánh mắt cô vừa di chuyển: “Bây giờ bắt đầu tiến hành đấu giá, giá khởi điểm là một vạn usd, mỗi lần trả giá không được thấp hơn 100.”



“100 vạn!” mọi người còn chưa lên tiếng, Yến Vân liền khẽ mở miệng.



Anh ta vừa mới lên tiếng, cả hội trường xôn xao lên. 100 vạn usd – 700 vạn nhân dân tệ - dùng nó để mua một chậu Tuyết Liên? Người đàn ông này đang nói phét đấy à!



Ngọc Tình mới đầu đơ người ra, sau đó khẽ cười, xem ra Yến Vân vô cùng hứng thú với Tiên Ức!



“100 vạn usd để mua chậu Tuyết Liên này và em, em thấy thế nào?” Yến Vân khẽ nhướn mày, không thèm để ý tới những lời bàn tán của mọi người xung quanh, anh ta mở miệng nói.




“Đồ ngốc, sao lại khóc rồi?” cô nói với ngữ khí âu yếm, cái ngữ khí từ trước tới nay chỉ dùng với người thân và với cậu.



Phong Nhã Trần cười cười, khi cậu cười, nước mắt chảy ra còn nhiều hơn.



Nước mặt làm mắt cầu nhòa đi dường như sắp nhìn không rõ cô gái làm cho cậu yêu muốn chết đi được kia.



Cậu chớp chớp mắt, muốn nhìn rõ cô, thế nhưng cứ như vậy, cậu càng chớp nước mắt lại càng chảy ra, cậu chỉ nghe thấy tiếng thở nhè nhẹ, một hơi thở ngọt ngào phải ra và cảm nhận được nụ hôn của cô dành cho cậu.



Phong Nhã Trần giật mình, sau đó cậu khẽ đặt tay lên eo cô, cậu hòa mình vào nụ hôn ngọt ngào đó.



Hương thơm tỏa ra từ đôi môi mềm mại của cô, nước mắt mằn mặn của cậu ngập tràn hạnh phúc.



Một đôi nam nữ xứng đôi nhẹ nhàng ôm lấy nhau, nhìn bọn họ cũng cảm nhận được tình yêu và hạnh phúc.



Sau nụ hôn, cô ngả đầu mình lên vai cậu: “Buổi đấu giá ngày mai, anh đi cùng em.”



“Tình Tình, cái đó, em thật sự muốn bán nó đi à?” Phong Nhã Trần cúi đầu nhìn người yêu, khẽ hỏi.



“Cái đó, đã ở trên người em tám năm nay rồi, em cảm thấy đến lúc rồi, so với nó mà nói, em tin tiền đối với em càng thực tại hơn.” Ngọc Tình nói xong liếc mắt lên nhìn Phong Nhã Trần: “Anh biết đấy, em chẳng phải người tốt gì, càng đừng nhắc đến việc vì quốc gia thế nào.”



Phong Nhã Trần nghe thấy vậy chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Em nói làm thế nào thì cứ làm như thế!”



Đúng vậy, Ngọc Tình định bán đi chiếc dây truyền cổ lần trước mua được ở chợ đồ cổ khi còn ở Côn Minh. Khi trước cô chưa bán nó vì chưa cần thiết. Còn bây giờ Ngọc Tình cần dùng đến tiền, kế hoạch của cô đang từng bước được thực hiện, vì vậy vốn là không thể thiếu.



Lại nói, chiếc dây truyền đó nếu không bán đi, nó ở trong tay cô cũng chỉ là một vật bỏ đi, giữ lại cũng chẳng có tác dụng gì. Bản thân cô cũng không có hứng thú cất giữ hay sưu tập một cái gì.



Vì vậy nếu đã như thế, chẳng bằng bán nó đi, thu về một số tiền làm vốn.



Nghỉ ngơ một đêm, hôm sau Ngọc Tình và Phong Nhã Trần sáng sớm đã ra khỏi khách sạn. Mục đích tới đây của họ lần này chẳng phải là để tham gia triển lãm đá quý, bọn họ tới đây lần này là vì buổi triển lãm.



Buổi bán đấu giá lần này do Kiều Thị gia tộc người Ý đứng ra tổ chức, ngày nay thế lực hắc đạo của Mỹ và Ý đều nằm trong tay của Kiều Thị gia tộc, vì vậy buổi bán đấu giá lần này chính là chợ đen mà người ta vẫn nói.



Ngọc Tình nhìn lối vào thần bí, cô khẽ cười. chợ đen à? hôm nay tốt nhất đừng có ai không mang kính, bời vì sở trường của cô chính là nhìn thấu qua đôi mắt.



Ngọc Tình và Phong Nhã Trần đi vào từ lối vào nhỏ đó, vừa mới vào tới bên trong lập tức liền hiểu thế nào được gọi là tìm được lối thoát trong lúc khốn khó.



ở đây được thiết kế hoàn toàn theo phong cách hắc ám, khi vừa mới bước vào liền có cảm giác như bước vào một hang dơi, nhưng khi bước sâu vào bên trong đại sảnh thì lập tức trước mắt sáng bừng lên.



Đại sảnh được thiết kế giống như một tổ ong, và bên trong lại có rất nhiều các phòng nhỏ.



Ngọc Tình nhìn xung quanh miệng cô khẽ cười, cô nhìn chiếc mạng che mặt trong tay, rồi quay sang Phong Nhã Trần, hai cặp mắt hướng vào nhau, xem ra hôm nay nhất định sẽ rất vui vẻ.



Hai người sau khi giơ thẻ số ra thì liền được đưa lên tầng hai, vào trong một căn phòng nhỏ.



Ánh mắt hai người khẽ đảo qua một lượt khắp căn phòng, Ngọc Tình phát ra sức mạnh tinh thần đem căn phòng này cách li.



Làm xong mọi thứ, sau khi chắc chắn không có gì có thể uy hiếp, hai người từ từ ngồi xuống, hướng ánh mắt về phía lễ đấu giá.



Tất cả mọi thứ ở đây đúng là chợ đấu giá hoa Thụy Tình không thể so sánh được, nơi này thần bí, cao quý, những người có thể vào được tới đây chẳng có ai mà số tiền họ có được tính bằng tỷ.



Song, vào lúc mà ánh mắt Ngọc Tình hướng về sân khấu của lễ đấu giá, cô đơ người ra, sau đó môi cô khẽ nhếch cười.