Tái Thế Làm Phi

Chương 4 :

Ngày đăng: 17:53 30/04/20


Lãnh thổ triều Chu vạn dặm, quốc thái dân an. Ở kinh thành, cứ đến dịp tiết đoan ngọ vào tháng năm âm lịch mỗi năm sẽ có tập tục thi đấu thuyền rồng.



Nhưng giờ mới là tháng tư âm, cách ngày hẹn của nàng và Triệu Sâm còn một khoảng thời gian ngắn. Mạnh Uyển ngây ngốc ở nhà, nàng thật sự không quen làm những thứ nhỏ xinh mà năm đó bản thân từng làm.



Nàng thêu đôi uyên ương nghịch nước đã một thời gian dài mà vẫn dừng lại ở hình dáng ban đầu, thêu đi thêu lại đến thất thần, nàng trái lo phải nghĩ thật lâu, quyết định đổi kiểu thêu khác.



Gọi Phù Phong, Mạnh Uyển phân phó: “Mang thiệp mời chuyển tới Địch phủ, nói ta hẹn Địch tiểu thư qua phủ một lát, dặn quản gia ta sẽ đưa nàng về muộn một chút.”



Phù Phong mỉm cười nói: “Đã lâu rồi tiểu thư không qua lại với các tiểu thư khác, sao bỗng nhiên hôm nay lại có hứng thú vậy?”



Phù Phong và Mạnh Uyển lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hai người quan tâm và thân thiết với nhau như tỷ muội. Đôi khi lời nói của Phù Phong không tuân theo quy củ chủ tớ nhưng Mạnh Uyển không hề để ý.



“Trước đó vài ngày, đầu óc ta có hơi choáng váng, thân thể khó chịu. Em hãy chuyển thiệp mời, đồng thời tới kho của phụ thân lấy ít satanh được đưa đến tháng trước về đây, ta muốn làm ít đồ.”



“Được ạ.”



Phù Phong vâng lời rời đi, Mạnh Uyển tựa đầu vào cửa sổ chờ đợi, bắt đầu nghĩ ngợi lung tung.



Nàng nghĩ, mình nên tìm cơ hội gặp lại Triệu Sâm. Cách tiết đoan ngọ chỉ còn hai mươi ngày, vì để quan hệ của bọn họ không lạnh nhạt giống kiếp trước, nàng phải chủ động một chút. Tính tình Triệu Sâm vốn lãnh đạm, lại là hoàng tử được Hoàng Thượng sủng ái nhất, có điều nàng đã không còn là tiểu cô nương mười mấy tuổi đơn thuần nữa, cho nên nàng sẽ không để những việc từng xảy ra trước kia tái diễn lại lần nữa.



Lúc Địch Thanh Trì tới đã là nửa canh giờ sau.



Nha hoàn Dương Liễu bước vào truyền tin, Mạnh Uyển rời ghế đứng lên, khẽ vuốt lại mái tóc rồi ra khỏi cửa.



“Hôm nay lại dở chứng à? Ta còn tưởng muội thật sự thay đổi tính tình, thành thật ở nhà làm một thiên kim tiểu thư quy củ, không nghĩ hôm nay lại hẹn ta đến đây, không phải ta nên tỏ vẻ gì đó sao?”



Địch Thanh Trì một thân quần sam xanh biếc, khẽ đong đưa quạt tròn thướt tha đi tới.



Nàng lớn hơn Mạnh Uyển một tuổi nhưng đã trổ mã, dáng người uyển chuyển, dung mạo như hoa đào. So với nàng, Mạnh Uyển đúng là kém trưởng thành hơn một chút.



“Nếu muốn tỏ vẻ, không bằng Địch tỷ tỷ thay ta chọn một tấm satanh tốt. Những thứ này cũng chỉ có tỷ là biết chọn nhất.” Mạnh Uyển khẽ cong mắt hạnh, biểu cảm đó, ngay cả nữ tử nhìn thấy, xương cốt cũng muốn mềm ra.



“Ta nói này Uyển Uyển…” Địch Thanh Trì kéo tay nàng ngồi xuống




Phủ đệ hoàng tử đương nhiên quý phái hơn so với phủ thừa tướng. Lần đầu tiên nàng đến thư phòng Triệu Sâm, sách cất giữ ở đây không cần nói nhiều, đáng nói là, Tam điện hạ ngồi ngay ngắn trên ghế như có điều suy nghĩ.



Mạnh Uyển vừa bước vào, bên ngoài nhanh chóng có người đóng cửa. Nàng có chút xấu hổ, chủ động tiến đến, lấy hầu bao được nàng đặc biệt thêu bên người ra đưa tới.



“Cái này tặng điện hạ.” Nàng nhìn hắn, ngữ khí vô cùng chân thành.



Đối với hành vi không hành lễ của nàng, Triệu Sâm không có dị nghị. Hắn cụp mắt nhìn hầu bao trong bàn tay nhỏ trắng như tuyết của nàng, bất luận là màu sắc, chất vải hay hoa văn, hắn đều rất vừa mắt, chỉ là…



Hắn nâng mắt đối mặt với nàng, hình như có chút do dự. Thấy vậy, nàng bước lên phía trước một bước, chép miệng nói: “Cầm đi, điện hạ không phải sẽ từ chối chứ? Ta thêu mất vài ngày, chọn loại vải tốt nhất trong kho để thêu, ta…”



Nàng chưa nói hết, Triệu Sâm đã nhận lấy hầu bao. Nàng vẫn chưa nhìn rõ hắn lấy như thế nào thì hầu bao đã ở bên hông của hắn.



“ Đa tạ.” Hắn nói không nên lời, gương mặt nhìn nghiêng anh tuấn bình thản: “Thế nào?” Lúc hỏi nàng, hắn không ngẩng đầu lên.



Mạnh Uyển nhìn hầu bao bên hông hắn, vành tai hơi đỏ lên. Tuy nói sau khi trùng sinh, cảm xúc trong lòng nàng đối với hắn hối hận và áy náy nhiều hơn, nhưng giờ phút này, trái tim nàng lại không an phận, có chút rung động.



“Rất hợp với điện hạ.” Mạnh Uyển nhẹ nhàng nói, hai tay đan chặt sau lưng, tựa như rất lo lắng.



Triệu Sâm lúc này mới nhìn về phía nàng, đuôi mày khóe mắt đều đọng lại sự vui vẻ. Nhưng trong nháy mắt, không biết nghĩ tới điều gì, hắn liền không tiếng động thở dài. Lúc đang muốn nói gì đó thì Tinh Trầm bẩm báo Mạnh thừa tướng đến.



“Lần sau đừng làm việc này, truyền ra ngoài sẽ ảnh hưởng đến danh dự.” Hắn dặn dò lời ít ý nhiều, đứng lên ra khỏi thư phòng, cất giọng: “Mời thừa tướng vào.”



Trước khi phụ thân tiến vào, Mạnh Uyển nói với hắn: “Nếu điện hạ không thường xuyên đến thăm ta, lần sau ta vẫn sẽ đến tìm người như vậy.” Dứt lời liền mở cửa ra ngoài, kéo Lý Ngoan theo để hắn đưa mình hồi phủ.



Trong thư phòng, Triệu Sâm ngồi sau bàn, vô cùng bình tĩnh cuộn bức thư họa vừa mới hoàn thành trên đó, đó chính là bức vẽ Mạnh Uyển.



“Điện hạ?” Mạnh thừa tướng thăm dò gọi một tiếng.



Triệu Sâm thu hồi bức tranh vừa cuộn, lúc quay đầu đã là vẻ mặt nghiêm túc mọi khi: “Thừa tướng là cựu thần triều đình, Phụng Uyên luôn khâm phục, sao hôm nay cũng hồ đồ như con gái mình vậy?”



Phụng Uyên là tên chữ của điện hạ, Tuy nhiên…. Mạnh thừa tướng không nhịn được thầm mắng. Điện hạ có thể đừng trở mặt với ta nhanh như vậy được không?