Thành Phố Vô Tận

Chương 34 :

Ngày đăng: 11:50 18/04/20


Âm thanh trầm thấp của Từ Thiếu Khiêm vang lên sát bên tai, ôn như như vậy, kiên định như vậy, mỗi một chữ đều như một cây búa trực tiếp gõ vào lòng, khiến An Nham trong giây lát một trận rung động ——



Dù trong bất kể tình huống gì, tôi cũng sẽ không rời bỏ cậu.



Đúng vậy, người đàn ông này cho tới nay đều chưa từng bỏ rơi hắn, mỗi lần khi hắn hụt hẫng nhất, bất lực nhất, hắn luôn là như vậy kịp thời xuất hiện bên cạnh mình.



Ở trong mắt tất cả mọi người, An Nham luôn lạc quan sáng sủa, vô tâm vô phế, suốt ngày vui cười, trên đời này cũng chỉ có Từ Thiếu Khiêm mới được tận mắt chứng kiến các loại diện mục chân thật nhất của An Nham, chật vật, như đưa đám, hụt hẫng, thống khổ, những yếu ớt cho tới bây giờ đều chưa từng để lộ trước mặt người ngoài kia, gần như lần nào cũng đúng dịp bị Từ Thiếu Khiêm thu vào đáy mắt.



Cho dù là tình cảnh bị nữ nhân bỏ thuốc khuất nhục như hôm nay, cũng là Từ Thiếu Khiêm tìm được hắn cứu ra, mặt dù lạnh mặt hung hăng mắng hắn một trận, lại vẫn không bỏ hắn lại một mình rời đi.



Từ đầu đến cuối, Từ Thiếu Khiêm đều yên lặng ở bên cạnh hắn như vậy... Cho tới bây giờ đều chưa từng bỏ đi.



An Nham nhẹ nhàng nhắm mắt lại, lông mi rung động thể hiện nội tâm đang mãnh liệt bất an.



Hắn luôn cảm thấy mình không nên để kệ cho Từ Thiếu Khiêm ở lại, nếu như tối nay để cho người này ở lại, từ nay về sau, mình cũng sẽ không có lý do hận hắn nữa. Giữa hắn và Từ Thiếu Khiêm, nhất định sẽ lâm vào cục diện càng thêm rắc rối, càng thêm khó giải quyết...



Rõ ràng phải quả quyết đẩy hắn ra, đuổi hắn đi, nhưng mà, khi nghe hắn thấp giọng nói “Tôi sẽ không bỏ rơi cậu”, phòng tuyến trong lòng An Nham tựa hồ rách ra một lỗ hổng cực nhỏ.



Lỗ hổng đó, cúng chính là gần hai mươi năm bọn họ lớn lên bên nhau từ nhỏ đã qua. Là tình nghĩa mà Từ Thiếu Khiêm qua nhiều năm như vậy, cho đến nay chưa từng rởi bỏ An Nham.



Một khi có lỗ hổng, lá chắn trong lòng sẽ đột nhiên trở nên không chịu một kích.



Trong thân thể tựa như bùng lên một ngọn lửa lớn, cơ hồ muốn thiêu rụi lý trí An Nham, bộ vị mẫn cảm cứng rắn phát đau giống như muốn nổ tung, bị ngón tay thon dài của nam nhâm dịu dàng bao lấy, kỹ xảo phong phú mà bao bọc, vuốt ve... Loại khoái cảm mãnh liệt đến gần như muốn cắn nuốt lý trí ấy, khiến hô hấp và nhịp tim An Nham tất cả đều hoàn toàn rối loạn.



Đáng sợ hơn là, lúc ấy thời điểm Hứa Khả chạm vào hắn trong lòng An Nham chỉ cảm thấy từng trận ghê tởm, nhưng khi bị Từ Thiếu Khiêm đụng chạm, hắn cư nhiên một chút cũng không ghét... Không biết có phải do hiệu quả tác dụng của thuốc hay không, thân thể ở trong tay nam nhân này nhanh chóng nổi lên phản ứng, phản ứng nhiệt tình như vậy khiến An Nham tâm hoảng ý loạn, hoàn toàn không biết làm sao cho phải.



“Thiếu... Thiếu Khiêm... không muốn...” An Nham dùng sức bắt lấy tay Từ Thiếu Khiêm, muốn gạt ra, nhưng bởi vì lực độ nắm chặt như vậy, mà khiến cho sống lưng An Nham đột nhiên dâng lên một đợt run rẩy mãnh liệt, “Ư...”



An Nham cố nén khát vọng từ sâu trong thân thể, thanh âm khàn khàn nói: “Tôi, tự tôi có thể, Thiếu Khiêm, cậu đi...”



“Tôi nói rồi, sẽ không bỏ rơi cậu dù thế nào chăng nữa.” Từ Thiếu Khiêm mỉm cười một cái, dán vào tai An Nham, nhẹ nhàng cắn cắn vành tai hắn, cảm giác hàm răng ma sát vành tai khiến sống lưng An Nham đột nhiên một trận cứng ngắc.



Tai... tựa hồ là nơi nhạy cảm của hắn, An Nham ảo não nghiêng đầu sang chỗ khác, tránh khỏi đôi môi Từ Thiếu Khiêm.



Âm thanh thật thấp của nam nhân vang lên bên tai: “An Nham, đừng cậy mạnh, để tôi giúp cậu...”



Từ Thiếu Khiêm dứt lời, liền nhẹ nhàng nắm tay An Nham, kéo tay An Nham đặt lên thứ đang đứng lên kia.



“......” Nhận ra được hắn đang làm gì, mặt An Nham trong giây lát đỏ lên.



Loại động tác này, giống như là tay nắm tay dạy hắn DIY vậy, khiến An Nham xấu hổ đến hận không thể ngất đi.



Nắm trong tay chính là lửa nóng của mình, nhiệt độ nóng bỏng cơ hồ muốn đốt bỏng lòng bàn tay, trên mu bàn tay lại là lực độ cường ngạnh của nam nhân phía sau, ngón tay An Nham cứng đờ không biết nên làm sao cho phải, khí lực Từ Thiếu Khiêm trước sau vẫn lớn đến nỗi hắn không thể rút tay, An Nham cả người cứng đơ tại chỗ, âm thanh run rẩy nói: “Đừng, đừng như vậy... Cậu mau buông tay...”


Nhưng mà, có ai lại tỏ tình như hắn chứ?



Lại là một vòng tiến nhập điên cuồng, An Nham lập tức siết chắt ngón tay Từ Thiếu Khiêm, cất lên thanh âm khàn khàn.



“... Từ Thiếu Khiêm... Cậu, cậu dừng lại trước đã... Nhanh quá... A......”



Một câu hoàn chỉnh lại bởi vì động tác của Từ Thiếu Khiêm làm cho hỗn loạn không chịu nổi.



Từ Thiếu Khiêm nhẹ nhàng hôn tai, cổ, xương quai xanh của An Nham, lưu lại trên người hắn một chuỗi dấu ấn.



“Tôi yêu cậu...”



Nam nhân phía sau vẫn không ngừng đong đưa phần eo, loại cảm giác cường liệt này, khiến thân thể An Nham từng đợt phát run, thậm chí ngay cả ngón chân cũng cuộn lại.



“Nếu lời tỏ tình lần trước là vô ích, tôi muốn, đêm nay...”



“Sẽ làm cho cậu dùng thân thể... nhỡ kỹ rành mạch... tôi yêu cậu đến nhường nào...”



Động tác bá đạo cường ngạnh, âm thanh dịu dàng trầm thấp, hơn nữa thân thể sau khi bị hạ thuốc vỗn là mẫn cảm dị thường, lý trí An Nham rốt cuộc hoàn toàn phá vỡ, cuối cùng chỉ lo tuân theo bản năng thân thể, tựa như nắm lấy ngọn cỏ cứu mạng, gắt gao nắm lấy tay Từ Thiếu Khiêm.



Nước trong bồn tắm đã sớm lạnh, lửa trong cơ thể lại khó có thể dập tắt.



Từ Thiếu Khiêm sợ hắn cảm lạnh, dứt khoát rời khỏi bồn tắm lớn, ôm An Nham trở lại trên giường phòng ngủ, lại lấy tư thế mặt đối mặt áp đảo hắn.



An Nham dưới tác dụng của thuốc đã sớm mất đi lý trí, tuân theo khát vọng từ sau trong cơ thể, ôm lấy Từ Thiếu Khiêm, há miệng kịch liệt thở hổn hển.



“A... Thiếu Khiêm... dừng lại......”



Từ Thiếu Khiêm căn bản không có khả năng dừng lại. môi An Nham cơ hồ bị cắn đến bật máu, Từ Thiếu Khiêm cúi người hôn hắn, đầu lưỡi cạy khớp hàm tiến vào trong miệng, dịu dàng lướt qua niêm mạc trong khoang miệng.



Nụ hôn dịu dàng rơi trên môi, cùng với động tác bá đạo tiến vào thân thể, khiến ý thức trong đầu An Nham càng ngày càng mê mang.



Không biết phóng ra trong tay hắn bao nhiêu lần, về sau thậm chí không phân biệt được là do tác dụng thuốc hay là vì cái gì khác...



Mãi cho đến khi kiệt sức, mệt đến sắp ngủ, trong đầu An Nham vẫn luôn nhớ kỹ một đoạn ngắn.



—— Từ Thiếu Khiêm hung hăng tiến vào thân thể hắn, nhìn thẳng mắt hắn, thấp giọng nói: “Tôi yêu cậu.”



Ngữ khí của hắn đặc biệt nghiêm túc và dịu dàng, trong mắt hắn, là thâm tình nồng nàn không lẫn vào đâu được.



Tình cảm nồng đậm ấy, tựa như rượu được chôn sâu dưới lòng đất, bởi vì qua nhiều năm lắng đọng, mà hương thuần tràn ngập.



Tác giả có lời muốn nói: Lần bày tỏ trước của Thiếu Khiêm làm sai cách, lần bày tỏ này tiến bộ hơn lần trước rất nhiều ^_^