Thí Thiên Đao

Chương 2453 : Lượt thiên kiếp thứ ba

Ngày đăng: 04:54 19/04/20


Thời khắc quan trọng, vẫn là lão hòa thượng đã ra tay giải trừ tai nạn cho hắn!



Nhưng lão hòa thượng cũng đang đối mặt với thiên kiếp. Có một tia chớp rất nhỏ, cũng đang bổ về phía lão hòa thượng!



Cho nên lão hòa thượng cũng chỉ có thể giúp người kia một lần.



Tên Cổ Tổ thông đạo năm xưa vô cùng biết ơn lão hòa thượng, sau khi liều mạng nuốt một ít linh dược lại bắt đầu hết sức chăm chú đối phó thiên kiếp ở trước mắt.



Hắn không biết mình vừa mới thoát nạn ở quỷ môn quan, thiếu chút nữa là tan tành mây khói!



Bởi vì Sở Mặc đã nhận ra điều bất thường.



Những ký ức này vốn phải là ký ức thức tỉnh ở kiếp sau của hắn mới đúng!



Trong lòng Sở Mặc như bị bổ ra một lỗ hổng lớn, vô số ký ức lại hiện ra.



Đó là ký ức về việc sau khi hắn trở về vương tộc Sở thị, trong ký ức gần như xuất hiện rất nhiều kẻ thù. Mỗi lần nhìn thấy những kẻ thù đó, Sở Mặc luôn có một sự kích động: Giết sạch hết tất cả bọn chúng!



Nhưng đến cuối cùng Sở Mặc vẫn nhẫn nhịn!



Bởi vì bây giờ hắn đang sở hữu sức mạnh quá lớn, đám người đó đối với hắn mà nói, đã từng là kẻ địch vô cùng kinh khủng, bây giờ thậm chí không qua nổi suy nghĩ của hắn.



Cho nên những kẻ thù của hắn trước kia đã làm những chuyện đó, mọi mối nguy lúc này đều đã được hóa giải.



Sau đó trong lòng Sở Mặc dâng lên một tia giác ngộ.



Hắn nhớ lại tất cả mọi chuyện, vách ngăn của ký ức đã bị giải trừ.



Hắn biết thiên kiếp lần này là nhân quả!
Đó làquân thần, là thần hộ mệnh của chúng ta, đối với địch mà nói, là một sát thầnthực sự, như một ác ma vậy. Người của nước chúng ta, đương nhiên sẽ không nguyềnrủa sở tướng quân, nhưng kẻ địch thì có!



Thật khiến người khácthương xót!



Hoặc là… có lẽ khôngmuốn để tên phế vật đó cảm thấy không thoải mái?



Đã là phế vật, còn nghĩ đến cảm xúccủa hắn làm gì?



Đánh giá sự việcnày, hầu như tất cả đều đồng cảm với sởthiên cơ và cơ thanh vũ, sau đó đều cho rằng con trai sở mặc của họ là một tênphế vật thực sự.



Dần trưởngthành trong những dư luận này. Khi hắn hiểu được xấu đẹp, bắt đầu cảm thấy xấuhổ, tính cách vốn dĩ cởi mở dần dần đã có thay đổi, hắn trở nên im lặng, khôngmuốn gặp mặt người khác.



Nói cho hắnbiết, xấu đẹp của con người không chỉ quyết định ở tướng mạo. Nếu như tâm thiện, xấu cũng là đẹp; nếu như tà ác, đẹp cũng là xấu. Nhưng lại không có tác dụng gìđối với đứa con này. Vì bất luận đi đến đâu, sở mặc luôn có cảm nhận cả thế giớinày đối với hắn đều là ác ý.



Trong một lần yến tiệc củahoàng tộc, trong lòng hoàng thượng khá vui có uống vài ly rượu, cùng lúc cũngthật lòng rất thương con trai của người huynh đệ tốt, trong yến tiệc bèn nửađùa nửa thật công khai gọi sở mặc chọn một công chúa cùng tuổi với hắn, sau đósẽ quyết định hôn sự này ngay.



Từ nhỏ hắn không có bạn, do tướng mạo xấu xí, không thể tu luyện, thểchất rất yếu, từ bé hắn học đều là mời thầy đến nhà dạy hắn.



Không có bạn thân, bất kỳai nhìn thấy hắn, bỏ đi với vẻ mặt bình thường đã coi như là rất nể mặt rồi.



Cũng vì hoàngthượng hạ lệnh, tất cả cấp bậc bá quan văn võ đều phải đem người nhà của mình đếndự. Sở mặc mới phải đến đây.



Sau khi đọcthuộc sách xưa, thực ra đã rất sáng sủa rồi. Bề trên tuy không cho hắn một thânthể tốt và vẻ ngoài đẹp, nhưng lại cho hắn một trí óc khá thông tuệ.



Thậm chí có thể nói làtuyệt đỉnh thông minh. Đồng thời, hắn cũng rất nhạy, có nhận thức khá rõ ràng đốivới tâm tư của mọi người chung quanh.



Theo lờinày của hoàng thượng, trong yến tiệc lập tức nhạt nhẽo, trong nháy mắt khôngkhí trở nên khó xử vô cùng.