Thiên Tài Đọa Lạc

Chương 433 : Bại gia chi tử cấp đại sư

Ngày đăng: 14:27 18/04/20


Mục tiêu Tư Thản Sâm chú ý, tự nhiên trở thành mục tiêu đoàn người vây

xem chú ý. Rất nhiều ánh mắt chuyển tầm nhìn tới trên người hắn, và một

số nghị luận không biết kiêng nể đã xuất hiện.



-Ngươi biết không, có người nói gã thiếu niên đến từ Tú Quốc kia chính là người tình của Dật Hương công chúa.



- Cái gì? Tình nhân của Dật Hương công chúa, ngươi mở miệng vui đùa cái

gì, bộ dạng bên ngoài chỉ là một gian nhân, hắn như vậy làm sao có thể

xứng đôi với Dật Hương công chúa cao quý?



- Đúng vậy, rõ ràng nói bậy, người như vậy, cho dù làm tùy tùng, khiêng ngựa, quét giác...Cho

Dật Hương công chúa cũng không đủ tư cách?



- Đúng đúng, ta cũng

nghĩ vậy, gã tiểu tử đến từ Tú Quốc kia làm sao có thể sánh với Tư Thản

Sâm công tước? Tư Thản Sâm công tước là niềm kiêu hãnh của Thánh Đóa Lan Quốc chúng ta, năm hai mươi tuổi đã trở thành Luyện Lực Sĩ cấp Đại Vô

Vũ Trụ Lực, Luyện Thiên Quân Tà Minh Phong Tú Quốc nghìn năm trước mới

có thể sánh ngang, chúng ta đều biết, Tư Thản Sâm là một trong những

người theo đuổi Dật Hương công chúa, cũng là ngươi có nhiều cơ hội đạt

được trái tim của Dật Hương công chủ nhất, mặc kệ thế nào, ta rất coi

trong hắn thu hoạch thắng lợi trong cuộc giác đấu ái tình này.



- Ủng hộ Tư Thản Sâm công tước, đuổi tiểu tử vô danh Tú Quốc gì đó cút đi, hắn không xứng với Dật Hương công chúa!



- …



Những đạo thanh âm này đến từ miệng những người khác nhau, rồi hợp lại hình

thành đao nhọn, hung hăng xuyên vào tim Phó Thư Bảo, khiến hắn thụ

thương đến mức không thể thụ thương được nữa.



Thoạt nhìn thấy câu nói đầu tiên vô cùng đơn giản mang tới hiệu quả tốt như vậy, trên mặt

Tư Thản Sâm lại nhếch lên tiếu ý mê người:



- Phó công tử đến từ

Tú Quốc, nếu như ngươi bây giờ rời khỏi Thánh Đóa Lan Quốc, ta lập tức

phái thuyền hộ tống ngươi không lấy một xu, hơn nữa ta còn tặng món tiền lộ phí hậu hĩnh cho ngươi.



- Tư Thản Sâm công tước thực sự hào phóng ah!



- Đúng vậy, đối với tình địch vẫn hào phóng và nhân từ như thế, thực không hổ là nhân vật anh hùng Thánh Đóa Lan Quốc chúng ta!



- …



Đủ loại thanh âm truyền đến, còn kèm theo tiếng cười trào phúng, tâm tư

Phó Thư Bảo đã bị châm lửa giận, nhưng lửa giận chỉ lẳng lặng thiêu đốt, hơn nữa hận ý trong mắt hắn thoáng hiện lại biến mất. Hít một hơi thật

sâu, khiến tâm tình phẫn nộ kịch liệt bình tĩnh trở lại, hắn cười cười

nói:



- Tư Thản Sâm công tước thực sự quá hào sảng ah, chẳng qua,

không biết ngươi nói tặng ta tiền lộ phí, ngươi có thể tặng bao nhiêu?



- Quả nhiên là hạng người vô năng, trong trường hợp này hẳn là ngươi mở

miệng cự tuyệt mới miễn cưỡng có thể cứu vãn chút thương cảm thuộc về

ngươi, nhưng ngươi dám mở miệng đòi tiền...Không hơn gì cái này, Tư Thản Sâm ta rốt cuộc xem trọng hạng người rác rưởi.



Trong lòng âm

thầm châm biếm Phó Thư Bảo hành động sai lầm, nhưng trên mặt, Tư Thản

Sâm biểu hiện bộ dạng hào phóng không suy nghĩ:



- Ngươi đã mở miệng như vậy, ta sẽ cho ngươi một vạn kim tệ.



- Oa, một vạn kim tệ!



Đoàn người vây xem hít sâu một ngụm lương khí rồi vang lên một mảnh kinh hô. Một vạn kim tệ, trong mắt thường dân, đã là tài phú thậm chí mười đời
cháu giống xuất thủ hào phóng, nhưng so với vị Phó công tử này xuất thủ

thực sự là kiến so với voi.



-

Không thể như vậy... Thảo nào hắn có thể trở thành người theo đuổi Dật

Hương công chúa chúng ta, hóa ra hắn là người hào sảng lại có tấm lòng

lương thiện, vừa xuất thủ chính là một trăm vạn kim tệ đổi thành lễ vật

tặng mọi người, không ngờ còn quyên góp ủng hộ người không có công ăn

việc làm, mùa đông này, chúng ta rốt cuộc có phúc khí.



Dư luận dân chúng phát triển theo hướng tốt, đó chính là cho bọn họ chỗ tốt, thực sự rất tốt.



Gã thiếu niên vừa nãy không đáng một đồng, đảo mắt liền biến thành người

đại thiện lương. Nếu như Lưu Chuẩn, Tây Hoa Dung và đám Luyện Lực Sĩ

biết, Phó Thư Bảo dùng một phần tiền lời từ đơn đặt hàng mua lực luyện

khí tại Tư Ba Quốc vào chuyện này, không biết bọn họ cảm thụ thế nào.



- Mọi người yên tĩnh một chút, ta nói là làm, sau đó ta sẽ gặp quan dân

chính ở đây, nhờ hắn hỗ trợ kiểm kê nhân khẩu, sau đó quyên góp ủng hộ

ngay tại sân rộng Thánh Lan Thành.



Thanh âm Phó Thư Bảo lại vang

vọng khắp sân rộng lần nữa. Vừa nãy, hắn dự định mua lễ vật, nhưng

thoáng chốc nghĩ lại, nếu như hắn giao tiền cho quan dân chính Thánh Lan Thành mua lễ vật, bị cắt xén không biết bao nhiêu, hơn nữa, người đông

như vậy, lễ vật rất khó đồng nhất, cho nên không bằng phát tiền trực

tiếp.



Một mảnh reo hò lại vang lên như sấm dậy.



Nhân khẩu

Thánh Lan Thành không quá trăm vạn người, nói cách khác, mỗi người đều

có thể lĩnh một kim tệ! Trong nhà có lão bà hài tử, như vậy một nhà có

thể lĩnh tới vài kim tệ. Khoản tiền như vậy, hầu như nhiều hơn một năm

thu nhập của bọn họ, bây giờ lại không công chiếm được. Chuyện tốt này,

đối với dân chúng bình thường mà nói, quả thực vui mừng hơn chuyện cưới

vợ dựng chồng, bọn họ sao có thể không thỏa mãn.



Trên phiến cửa sổ Thiên Chi Lan Cung nhìn xuống, thấy tràng cảnh náo nhiệt dưới sân rộng, Thánh Lan Vương cười khổ:



- Phó Thư Bảo này thực sự là người kỳ quái, phương thức xử lý như vậy, ta không thể nghĩ đến, đảo mắt nhìn qua, hắn hình như rất có tiền, chẳng

qua, hắn trả giá trăm vạn kim tệ, đã giúp ta giải quyết chút vấn đề

vướng tay vướng chân, để dân chúng Thánh Lan Thành có thể có được một

mùa đông ấm áp.



Thác Nạp Sâm nói:



- Theo lý giải của ta đối với Tư Thản Sâm, chuyện này tựa hồ chỉ mới bắt đầu.



Thánh Lan Vương thản nhiên gật đầu:



- Như vậy, tiếp đến, ta còn muốn xem Phó Thư Bảo này xử lý chuyện như thế nào.



Trong sân rộng, thanh âm reo hò đối với Tư Thản Sâm mà nói, không cần bàn cãi chính là cây châm độc hung hăng cắm vào huyết nhục hắn. Quay đầu liếc

mắt nhìn về phía năm mươi Thiên Không kỵ sĩ phía sau, với một ám hiệu

đơn giản, năm mươi Thiên Không kỵ sĩ nhất thời ngầm hiểu, lập tức xông

tới. Một số dân chúng cản đường, bị bọn chúng mạnh mẽ đẩy ra.



Mắt thấy sắp động thủ, bách tính đứng gần cuống quit lui về phía sau, nhất

thời để lộ ra một mảnh đất trống trơn. Với danh tiếng và thủ đoạn của Tư Thản Sâm, những bách tính này tuy rất bất mãn, nhưng chỉ có thể giận dữ mà không dám nói gì. Một số bách tính chờ lĩnh tiền, thậm chí trong

lòng lo lắng thay Phó Thư Bảo, hi vọng hắn bình yên vô sự. Phó Thư Bảo

bây giờ chính là thần tài trong mắt bọn họ, có ai đó gây bất lợi đối với thần tài, tự nhiên rất lo lắng và tức giận.



Trên mảnh đất trống rỗng, năm mươi người từng đôi một thoáng chốc xuất hiện.