Tiếu Ngạo Giang Hồ
Chương 37 : Niệm Bồ Tát giải nạn ân nhân
Ngày đăng: 14:12 18/04/20
Niệm Bồ tát giải nạn ân nhân
Vết thương Lệnh Hồ Xung phát đau không biết đến đâu mà kể.
Giả tỷ lúc bình thời, gã quyết không chịu thừa nhận. Nhưng bây giờ gã nghĩ ra một kế bụng bảo dạ:
- Mình phải làm thế này thì cô ta mới hết khóc và bật cười lên được.
Gã liền chau mày rồi hắng giọng luôn mấy tiếng.
Nghi Lâm kinh hãi nói:
- Chỉ cần sao... Lệnh Hồ đại ca giữ cho vết thương đừng ra máu nữa mới được.
Nàng đưa tay lên sờ trán gã một lúc rồi khẽ hỏi:
- Ðại ca đã thấy bớt đau chút nào chưa?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Hãy còn đau lắm.
Nghi Lâm nét mặt rầu rầu không biết làm thế nào.
Lệnh Hồ Xung lại la lên:
- Trời ơi! Ðau quá! Nếu có... Lục sư đệ ở đây thì hay biết mấy.
Nghi Lâm hỏi:
- Sao? Trong người y có thuốc chữa đau ư?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Phải rồi! Cái miệng y là thuốc chữa đau đó. Trước kia tiểu huynh cũng bị thương đau đớn vô cùng Lục sư đệ rất giỏi nói chuyện, làm trò cười. Môi miệng y liến thoắng, tiểu huynh nghe mà khoan khoái trong lòng nên quên cả đau đớn về vết thương.Hỡi ơi! y mà ở đây thì hay quá!... úi chao!... Sao ta đau thế này?
Nghi Lâm rất lấy làm khó nghĩ. Nàng là đệ tử Ðịnh Dật sư thái. Tại đó mọi người đều nghiêm nghị tụng kinh niệm phật hoặc vận công luyện kiếm. Trong chùa Bạch Vân, hàng tháng không thấy một tiếng cười. Bây giờ bảo nàng nói chuyện đùa giỡn thì thật khó khăn vô cùng.
Nàng bụng bảo dạ:
- Lục Ðại Hữu sư huynh hiện không có ở đây mà Lệnh Hồ đại ca lại muốn nghe chuyện buồn cười thì chỉ có mình nói cho y nghe. Nhưng... mình chẳng biết câu chuyện gì làm cho y vui cười được.
Ðột nhiên nàng xúc động tâm linh chợt nhớ ra điều gì liền nói:
- Lệnh Hồ đại ca! Tiểu muội chẳng biết câu chuyện buồn cười nào hết, nhưng đã được coi ở trong "Tàng kinh các" một cuốn kinh rất thụ vị kêu bằng "Bách dụ kinh". Ðại ca đã nghe bao giờ chưa?
Lệnh Hồ Xung Lệnh Hồ Xung lắc đầu đáp:
- Không sao cả.
Nhưng thanh âm gã phát run. Lát sau mồ hôi trán to bằng hạt đậu nhỏ giọt. Gã đau đớn vô cùng, không cần hỏi cũng biết.
Nghi Lâm cực kỳ kinh hãi hỏi:
- Làm thế nào bây giờ? Làm thế nào bây giờ?
Nàng lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho gã. Ngón tay nàng vừa đụng vào trán thấy nóng như lửa. Nàng từng nghe sư phụ nói một người bị đao thương chém mà phát nóng dữ dội là tình thế nguy hiểm vô cùng. Trong lúc cấp bách nàng không tự chủ được nữa, cất tiếng niệm kinh:
- Dù là trăm ngàn vạn ức chúng sinh, chịu nhiều khổ não, quyết tâm niệm đức quan thế âm bồ tát. Ngài nghe thanh âm lập tức đến giải thoát cho. Ðã có quan thế âm bồ tát thì dù vào giữa đống lửa cũng không bị cháy vì có oai thần của đức bồ tát. Nếu sa xuống biển cả, đọc danh hiệu ngài liền gặp chỗ nông. Nàng niệm đây là "Diệu pháp liên hoa kinh" của đức quan thế âm bồ tát. Ban đầu thanh âm còn run run, nhưng sau khi niệm một hồi, tâm thần dần dần trấn tĩnh lại.
Lệnh Hồ Xung nghe thanh âm trong trẻo, nàng càng niệm càng hòa bình an tĩnh. Hiển nhiên có đầy đủ tín tâm về phép thần thông của kinh văn.
Nghi Lâm tiếp tục niệm:
- Nếu người đang ngộ hại mà niệm danh hiệu của đức quan âm bồ tát người sẽ cầm đao trượng mà giải thoát cho. Nếu ở trong ba ngàn quốc thổ có Dạ Xoa, La Sát muốn đến hại người mà niệm danh đức quan âm bồ tát thì lũ quỉ không dám đưa căp mắt độc ác ra mà nhìn, khi nào còn gia hại được? Nếu có tội, thân thể bị trói buộc mà niệm đức quan thế âm bồ tát thì dây cột đứt hết và được giải thoát.
Lệnh Hồ Xung càng nghe lại càng buồn cười. Sau gã không nhịn được bật lên tiếng cười khành khạch.
Nghi Lâm lấy làm kỳ hỏi:
- Có chi mà cười?
Lệnh Hồ Xung đáp:
- Tiểu huynh mà biết sớm thế này thì học thêm võ công "Lao thập tử" gì gì đó. Khi kẻ thù ác ôn muốn giết tiểu huynh, tiểu huynh.. chỉ niệm danh hiệu đức phật quan âm bồ tát là đao trượng của chúng phải đức ra từng khúc. Há chẳng bình yên... đại ca ư?
Nghi Lâm nghiêm sắc mặt nói:
- Lệnh Hồ đại ca! Ðại ca đừng khinh mạn đức bồ tát nữa. Nếu tâm không thành thì niệm kinh cũng bằng vô ích.
Rồi nàng tiếp tục niệm:
- Nếu bị ác thú vây quanh, giương nanh múa vuốt khủng khiếp, mà niệm danh hiệu đức quan thế âm bồ tát thì chúng cũng phải biến hết. Nếu gặp rắn rắt hoặc khí độc lửa cháy mà niệm đức quan thế âm bồ tát thì tai nạn bay đi. Nếu gặp mưa gió sấm chớp mà niệm đức quan thế âm bồ tát là lập tức tiêu tan. Chúng sinh bị khốn đốn, khổ não vô cùng, diệu lực của đức quan thế âm bồ tát cứu được cái khổ cho thế gian.
Lệnh Hồ Xung nghe Nghi Lâm niệm với cả tấm lòng thành. Thanh âm tuy rất nhỏ mà bao nhiêu tâm đặt lòng tin vào đức quan thế âm bồ tát để cầu cứu, tựa như nàng kêu gọi đức quan thế âm bồ tát lộ hiện phép mầu giải thoát đau khổ cho mình.
Thanh âm nàng tựa hồ như năn nỉ:
- Quan thế âm bồ tát! Cầu ngài đem bao nhiêu những đau khổ trên mình đại ca chuyển hết sang người đệ tử. Ðệ tử dù có phải vào biển trầm luân hay xuống địa ngục cũng đành mà chỉ cầu đức Bồ Tát giải thoát cho đại ca tai qua nạn khỏi.
Về sau Lệnh Hồ Xung không nghe đến ý nghĩa của Kinh văn mà chỉ nghe như thanh âm cầu đảo một cách rất khẩn thiết rất nhiệt thành, bất giác mắt gã đẫm lệ.
Từ thuở nhỏ gã không cha mẹ, sư phụ, sư mẫu tuy có thâm ân với gã, nhưng gã là người bướng bỉnh, phải đòn nhiều hơn là được lòng từ ái. Bọn sư đệ, sư muội đều kính cẩn và coi gã là đại sư huynh, chứ không ai dám trái gã. Nhạc Linh San tuy thân với gã mà cũng không tha thiết đêén độ vui lòng chịu đựng trăm ngàn đau khổ để giải thoát cho gã được bình an. Lệnh Hồ Xung chớt nhả với hết thảy mọi người, trừ phi đối với sư phụ, sư mẫu. Lúc này gã thấy Nghi Lâm tận thành niệm phật giải nạn cho mình thì bầu nhiệt huyết sôi lên và trong mắt gã thấy toàn thân Nghi Lâm phát ra ánh sáng khả kính.