Tình Đắng

Chương 195 : Bốn năm sau (2)

Ngày đăng: 07:11 30/04/20


“Tình cờ thế, anh cũng tới New York à?” An Noãn hơi lúng túng bắt chuyện.



Người kia rất lãnh đạm vừ” một tiếng. Sau đó, mãi đến lúc tới New York, hai người cũng không nói câu nào với nhau cả. Lúc ra khỏi sân bay, anh ta thật lễ độ hỏi cô một2câu: “Cô đi đâu? Có cần tôi đưa cô đi một đoạn không?” “Không cần đâu, tôi đến lễ trao giải cuộc thi Kiến trúc Quốc tế.”



Thấy anh ta tỏ ra ngạc nhiên, An Noãn vội giải thích: “Anh đừng hiểu lầm, không phải tôi đi lĩnh giải mà là tới chiêm ngưỡng những8bậc thầy kiến trúc mà tôi kính trọng.”



Đôi mày của anh chàng kia giãn ra: “Lên xe đi, vừa hay cũng tiện đường, cho cô quá giang một đoạn.”



An Noãn cũng không khách khí, ở đây cô lạ nước lạ cái.



Chuyện sau đó khiến An Noãn vô cùng bất ngờ, hóa ra lần này6anh ta đoạt được giải thưởng lớn về bảo vệ môi trường, anh ta là kiến trúc sư hàng đầu của công ty kiến trúc JM! An Noãn gần như muốn ngất đi, một số công trình kiến trúc mang tính hiện đại của Anh đều do anh ta thiết kế.



Kết thúc lễ trao3giải, không ngờ anh ta lại không quên cô, lạnh nhạt hỏi: “Về London không? Đi cùng luôn.”



An Noãn vội xua tay: “Không cần, không cần, anh ngồi khoang hạng nhất, tôi ngồi khoang phổ thông. Anh có thể cho tôi xin chữ ký không? Tôi rất thích tác phẩm của anh.”



An Noãn lấy5một cuốn vở ghi chép nhỏ trong túi ra, trông cô như một fan nho nhỏ của các ngôi sao phim ảnh, nhìn anh ta với vẻ chờ mong. Anh chàng nhận lấy bút và vở, phóng khoáng viết ra một hàng chữ. “Lâm Dịch Xuyên là tên Trung Quốc của tôi. Cô có hứng thú tới JM làm việc không?” An Noãn kinh ngạc đến mức nghẹn lời, cô quá mức vui mừng, hét lên như chỗ không người: “Thật sao? Anh đang đùa tôi phải không?” Thấy phản ứng của cô, anh ta hơi nhíu mày.



An Noãn bình tĩnh trở lại, hơi mất mát nói: “Tuy tôi học thiết kế kiến trúc nhưng tôi chưa tốt nghiệp, hay là thôi đi.”



“Thật ra, tôi muốn cho cô một cơ hội học hỏi.” Giọng nói hùng hồn của anh ta khiến An Noãn lại dấy lên hy vọng. Sau đó, An Noãn được vào làm việc ở JM, cô đi theo Hứa Vĩ Thần. Lúc đó, Hứa Vĩ Thần cũng đã là kiến trúc sư hàng đầu của JM, nhìn những chỗ bỏ trống trong bản sơ yếu lý lịch của An Noãn, anh ta nhất định không chịu nhận cô. Cô bị Hứa Vĩ Thần hắt hủi hơn nửa năm trời ròng rã, sau đó quan hệ giữa hai người mới trở nên hòa hoãn.




“Được, sáng mai tôi chờ hai vị ở cửa khách sạn. Tổng công ty cấp cho ngài một chiếc xe, ngày mai tôi giao chìa khóa cho ngài. Cô An...”



Hứa Vĩ Thần cười nhẹ: “Không cần điều xe cho cô ấy, không bao lâu nữa là cô ấy sẽ bị gọi về London rồi. Lúc này cô ấy chỉ cãi nhau một trận với Aaron thôi, Aaron hết giận rồi sẽ không chịu để cô ấy ở chỗ này đâu.” Khương Lâm hiểu ra, gật đầu, ban đầu anh ta còn hơi hoài nghi, bây giờ đã hoàn toàn tin chuyện này.



Vốn anh ta tưởng rằng Hứa Vĩ Thần là một nhân vật quan trọng của công ty, không ngờ còn có một nhân vật quan trọng hơn. Khương Lâm lau mồ hôi, sau này làm gì cũng phải thật cẩn thận mới được.



Hứa Vĩ Thần và An Noãn ăn một chút trong khách sạn, thật sự cũng thấy mệt mỏi. “Lúc nào thì dẫn tôi tới nhà cô đây?”



Hứa Vĩ Thần hỏi thăm dò, anh ta không dám hỏi nhiều về quá khứ của An Noãn. Cô nàng này tính tình rất nóng nảy, hỏi làm cô khó chịu, cô sẽ nổi đóa lên.



An Noãn đang ăn tráng miệng, dửng dưng nói: “Đã nói với anh từ lâu rồi, tôi không cha, không mẹ, không gia đình.”



“Thật sự đáng thương như vậy sao?”



Rõ ràng Hứa Vĩ Thần không tin, nhưng cũng không muốn truy đến cùng, nói sang chuyện khác: “An Noãn, lão Lâm có gọi điện thoại cho cô không?



“Không.” An Noãn cúi đầu, lạnh nhạt trả lời.



“Tôi gọi điện thoại báo cáo tình hình cho anh ta biết, cô không có ý kiến gì chứ?”