Tinh Thần Châu

Chương 795 : Truy tìm Tử hỏa

Ngày đăng: 09:57 18/04/20


Nghĩ đến đây, Dược Thiên Sầu hưng phấn không thôi, cắn răng tiếp tục bay về phía trước, hắn tin rằng địa phương tản mát ra nhiệt độ cao nhất, chắc chắn sẽ xuất hiện Từ hỏa, cho nên hắn muốn dấn thân ăn khổ...

 

Thế nhưng phi hành khoảng chừng hơn mười dặm, thì Dược Thiên Sầu liền dừng chân, nhiệt độ ở phía trước quá nóng, nóng đến dọa người ah! Dược Thiên Sầu đã thi triển Hỏa quyết liều mạng ngạnh kháng, nhưng hắn vẫn bị sức nóng ép đến mức muốn chết. Cho nên đành phải đáp xuống, hổn hển thở dốc, đưa mắt ngắm nhìn quang cảnh bốn phía xung quanh. Cái địa phương quý quái này so với Hỏa Diệm Sơn trong Tây Du Ký còn muốn nóng bỏng hơn.

 

Dược Thiên Sầu đứng trên đỉnh núi hít sâu một hơi, rất nhanh đã phát hiện ra bốn phía xung quanh trong không khí đều tràn ngập những đốm lửa màu tím nhỏ li ti, theo trong ô Thác Châu kéo một gốc đại thu, vung tay ném ra bên ngoài.

 

Kết quả vừa thoát ly phạm vi Hỏa quyết bao phủ quanh người hắn, gốc đại thụ liền bị thiêu cháy thành cho bụi, khiến cho Dược Thiên Sầu không biết phải nói cái gì...Không thể hoài nghi, nơi này đúng là hoang vu chi địa mà Cơ Vũ đã từng nói qua. Chẳng trách nàng cảnh báo không ai có thể xâm nhấp, ngay cả bản thân mình tu luyện Hỏa quyết còn ăn không tiêu, thì chẳng quản người khác tu vi cao tới đâu, đều sẽ không thể ngạnh kháng nổi. Nguồn: https://truyenfull.vn

 

Bầu trời nắng gắt như hỏa diễm, dưới mặt đất còn nóng hơn gấp trăm ngàn lần. Lúc này Dược Thiên Sầu cảm giác mình giống như đang ở trong lò hấp bánh bao, sắp bị hấp chín. Thế nhưng phóng mắt nhìn xung quanh, vẫn chỉ là những đốm lửa li ti không rõ hình dạng, căn bản là không nhìn thấy bóng dáng Tử Hỏa đâu cả.

 

Nếu như vẫn tiến tới phía trước, thì nhất định là sẽ chết người, chứ đừng nói là muốn xâm nhấp. Dược Thiên Sầu vội vàng lấy một khỏa tiểu ngân cầu ném ra, bất quá còn chưa rơi xuống đất thì nó đã hóa thành thủy ngân mất rồi. Dược Thiên Sầu không khỏi ngây ra, sau đó mới hiểu là nhiệt độ xung quanh đây quá nóng, cho nên mới phát sinh cái trạng huống này.

 

Dược Thiên Sầu khóe miệng co quắp, lấy thêm ra một đống bảo bối mà lần trước Ngạc Tiên Quân tru sát Kim Miêu có được giao cho hắn. Hắn muốn thử xem.., rốt cuộc là cái bảo vật như thế nào mới ngạnh kháng nổi nhiệt độ khủng bố xung quanh nơi này.

 
Quá trình giằng co kéo dài tới đêm, màn đêm vừa buông xuống, nhất thời khiến cho Dược Thiên Sầu tinh thần đại chấn, thầm nghĩ chỉ cần Tử Hỏa vừa xuất hiện, tất nhiên sẽ bừng sáng lên, ban đêm mới đúng là khoảng thời gian tốt nhất để truy tìm bóng dáng của Từ Hỏa.

 

Với tinh thần sung mãn, ở nơi hoang vu chi địa tìm kiếm tới đêm hôm khuya khoắt mà không có thu hoạch gì, nhưng Dược Thiên Sầu vẫn không nhụt chí, có vẻ như không tìm được Tử Hỏa thề sẽ không bỏ qua. Hắn vẫn tin, chỉ cần mình kiên trì, thì nhất định sẽ có hậu báo. Mộc Nương Tử cũng không biết hắn đang làm gì, nhưng mỗi khi hắn quay trở về thì phát hiện ra, trạng thái tinh thần của hắn liền kém đi rất nhiều. Lại chứng kiến hắn ăn linh đan như ăn vã cơm, liền không khỏi âm thầm lo lắng.

 

Lại hơn mười ngày trôi qua, Dược Thiên Sầu lùng sục mấy ngàn dặm trong nơi hoang vu chi địa, cũng bắt đầu sản sinh ra một chút thất vọng. Chẳng lẽ Tử Hỏa nhất định phải là người hữu duyên mới có thể nhìn thấy được nó hay sao? Còn mình và Từ Hỏa vô duyên ư? Hay là phương pháp tìm kiếm của mình có chút nhầm lẫn, hoặc Từ Hỏa căn bản sẽ không xuất hiện ở cái địa phương này.

 

Nhưng suy nghĩ lại, Dược Thiên Sầu vẫn tin tưởng ở cái địa phương có sức nóng khủng bố này, nhất định sẽ có Tử Hỏa. Về phần hữu duyên hay vô duyên thì còn cần phải xem lại hai chữ "siêng năng". Siêng năng đại biểu cho thành công và cũng đại biểu cho duyên phận...!

 

Nhìn bầu trời u tối đầy sao, nhưng sức nóng không hề thuyên giảm đi một chút nào. Dược Thiên Sầu ngắm nhìn bốn phía xung quanh, khẽ nhíu mày trầm tư. Tử Hỏa...Rốt cuộc nó sẽ tồn tại bằng cái hình dáng gì? Hơn nữa con ô Nha khốn khiếp kia cũng đã từng nói qua. Từ Hỏa là nguyên tố vận chuyển chống đỡ của mỗi một giới, uy lực vô biên, phải là người hữu duyên mới có thế nhìn thấy. Bất quá, phải chăng nguyên bản là nó đang bị phân tán, chỉ khi nào tập trung thì người khác mới có thể nhìn thấy?

 

Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, thân thể Dược Thiên Sầu liền chấn động, bỗng dưng xoay người nhìn khối hoang vu chi địa...Thần sắc trong mắt càng lúc càng sáng, bất thình lình vung tay hô lớn: "Ta hiểu rồi.., ta đã biết ngươi ở nơi nào rồi...Ha ha...Rốt cuộc thì lão tử cũng đã tìm được ngươi...!"