Tống Thì Hành

Chương 175 : Trí tín nhân dũng nghiêm

Ngày đăng: 01:48 20/04/20


Giữa trưa ánh nắng mặt trời chói cả mắt khiến cho người ta khó có thể giương mắt.



Nhiệt độ không khí khoảng tiết Trung Phục rất cao, tuy rằng nơi đây là Mạc Bắc nhưng mặt trời nóng chói chang làm cho người ta khó có thể chịu đựng. Ánh mặt trời bao phủ thành Khả Đôn, xa xa đỏ bừng giống như một biển lửa, như ảo ảnh khiến cho người ta cảm giác như trong hư ảo.



Ngoài năm dặm thành Khả Đôn là nơi Hắc Sơn quân bày trận, quân kỳ phấp phới lặng yên không một tiếng động.



Đứng trên đầu thành đưa mắt nhìn ra xa có thể nhìn thấy rõ ràng quân trận của Hắc Sơn quân. Tuy rằng khoảng cách rất xa nhưng có thể nhìn thấy sát khí rất rõ rệt khiến cho người ta hết hồn. Quân Hắc Sơn cũng coi như đã trải qua trăm trận chiến, sát khí này có vẻ rất mãnh liệt. Trước đó bởi vì Da Luật Đại Thạch chết trận đã làm hạ sĩ khí quân Hắc Sơn, bất đắc dĩ phải ngừng công kích thành Khả Đôn. Nhưng bây giờ Ất Thất Oát Lỗ Đoá trở về, dường như đã góp thêm linh hồn cho quân Hắc Sơn và khôi phục đằng đằng sát khí.



Dư Lê Yến lên lầu thành xem tình hình của địch.



Cô nhìn trộm trái phải nhưng phát hiện cả đám Liêu quân sĩ tướng đều buồn rầu.



Ba người Da Luật Tập Nê Liệt chết trận đã đả kích sĩ khí của Liêu quân, không thể nói là không lớn. Tuy rằng đám người Thạch Liệt Đạt Lạt Can ổn định lòng quân, nhưng nếu muốn khôi phục sĩ khí cũng không phải là chuyện một sớm một chiều. Hình như tất cả mọi người đều nhìn Dư Lê Yến, muốn biết khi đối mặt với loại chuyện này, cuối cùng Công chúa Thục Quốc của Hoàng thân quốc thích sẽ lựa chọn ra sao?



Ngọc Doãn nhíu chặt mày đứng phía sau Dư Lê Yến không nói câu nào.



Rõ ràng hắn có thể cảm nhận được tướng sĩ Liêu quân đang đê mê và sợ hãi… Tương lai sẽ ra sao? Tứ thái tử chết rồi, Đại tướng quân cũng chết, Công chúa Thục Quốc một kẻ nữ lưu thật sự có thể dẫn dắt chúng ta để chấn hưng thực lực của nước Đại Liêu sao?



Sự hoài nghi này hình như tồn tại trong lòng của từng tướng sĩ quân Liêu.



Thậm chí Ngọc Doãn có thể cảm nhận được, đám người Dư Lê Yến Thạch Liệt Đạt Lạt Can và Mã Bản Đặc mặc dù bề ngoài thì ủng hộ nhưng bên trong cũng có vài phần do dự.



Trong tình hình này làm sao có thể chống cự Hắc Sơn quân?



- Mã Nhĩ Lư Phẩn.



Đột nhiên Ngọc Doãn gọi Mã Nhĩ Lư Phẩn, thấp giọng nói:



- Ất Thất Oát Lỗ Đoá rời khỏi như thế nào? Sau tình thế nguy cấp hắn ta đã nói những gì?



Mã Nhĩ Lư Phẩn ngẫm nghĩ một chút lắc đầu cười gượng.



- Nghe nói Ất Thất Oát Lỗ Đoá kia sau khi tế bái quan tài của Da Luật Đại Thạch xong thì không nói tiếng nào, trong đêm liền lao ra thành Khả Đôn…



Lúc đó mọi người đều bận rộn dọn dẹp cổng thành, cho nên không thể ngăn người này lại.



Sáng hôm nay ông ta suất bộ tới đây… Đã bày trận ngoài năm dặm, không có khiêu chiến cũng chưa từng công kích, chỉ bày trận ở đó và bất động. Những ngày này trời cực nóng thật sự khó có thể chịu đựng… Ngọc công tử, ngươi nói xem đám người Hắc Sơn quân làm sao có thể kiên trì chịu đựng đến thế? Nóng như vậy còn đội mũ quan giáp đấy, thậm chí ngay cả động cũng không động, thật sự hoài nghi những người này đã luyện thành như thế nào.



Ngọc Doãn trầm mặc!



Nhóm Hắc Sơn quân này hơi khác, có thể nói thủ hạ của Da Luật Đại Thạch rất tinh nhuệ.



Quả nhiên Ất Thất Oát Lỗ Đoá không hổ danh là Tướng lĩnh mà Dư Lê Yến đã ngợi khen, ít nhất dưới tình huống này ông ta vẫn có thể khống chế binh mã như xưa, rất nghiêm túc, cho thấy khả năng luyện binh của người này! Nếu không có tướng tài thì làm sao có thể khiến cho Hắc Sơn quân dũng mãnh trở lại nhanh như thế?



Ngọc Doãn nghĩ đến đây, nhìn nhìn đám người Dư Lê Yến, trong lòng có chút động.
- Đúng rồi, chẳng may ta không về mọi người cũng đừng vì ta mà báo thù, càng không nên đi liều mạng với Hắc Sơn quân.



Đóng chặt cửa thành, ổn định cục diện.. Nếu Đại Liêu còn có thể cứu, mọi người nể tình ta trợ giúp phụ hoàng của ta một tay, nếu Đại Liêu không thể cứu mọi người tự tìm cách trốn đi. Còn những người tù binh kia thì quay lại thả họ đi, Ngoã Lý mưu nghịch kia cũng đừng có truy cứu nữa, để họ giống như những dân thường và thả đi… Ta đã đồng ý với họ phải cho họ một hi vọng. Mà nay có thể ta không thể thực hiện được, đành phải nhờ chư vị thay ta thực hiện.



- Công chúa!



Thạch Liệt Đạt Lạt Can nghe được ánh mắt liền đỏ lên.



- Đạt Lạt Can là con cháu của Thạch Liệt gia, nếu chết cũng là hồn ma của nước Đại Liêu.



Công chúa rời thành xin cho thần đi theo… Nếu Ất Thất Oát Lỗ Đoá thật muốn hành bất thần chi tử, thần nguyện ý liều chết để bảo vệ Công chúa.



- Ha hà, nếu Hắc Sơn quân thật sự tấn công thì một mình ngươi có ích lợi gì?



Dư Lê Yến vươn tay vỗ vỗ bả vai Thạch Liệt Đạt Lạt Can, vẻ mặt tự nhiên nói:



- Ta tin tưởng Ất Thất Oát Lỗ Đoá không muốn ta có chuyện, thành Khả Đôn này sẽ giao cho ngươi và Bột Yếu Hợp, chớ có hành động thiếu suy nghĩ, ta và Tiểu Ất rất nhanh sẽ quay lại.



- Công chúa không được đâu!



Tiêu Bột Yếu Hợp rất mau là khóc thành tiếng.



Dư Lê Yến giận tím mặt,



- Hiện nay ta là Công chúa của nước Đại Liêu và là người đứng đầu thành Khả Đôn.



- Người đâu, chuẩn bị ngựa và mở cửa thành cho ta… Ta muốn xem xem kia Ất Thất Oát Lỗ Đoá thật sự muốn phạm thượng?



Nói đến như vậy Tiêu Bột Yếu Hợp cũng không thể nào ngăn cản Dư Lê Yến.



Dư Lê Yến cùng Ngọc Doãn đi đến thành dưới, đã có người chuẩn bị sẵn ngựa, hai người xoay mình lên ngựa.



- Tiểu Ất, chỉ mong ngươi không đoán sai.



Ngọc Doãn ngồi trên ngựa mỉm cười,



- Nếu sai lầm tất nhiên Tiểu Ất sẽ chết trước Công chúa.



Con ngươi của Dư Lê Yến dịu dàng giống như nước mùa thu.



Cô gật gật đầu hạ giọng nói:



- Đã có Tiểu Ất đi cùng, ta có chết cũng không tiếc nuối… Người đâu mở cửa cho ta!