Trời Sinh Một Đôi
Chương 78 : Hoàng thượng giá lâm
Ngày đăng: 14:02 30/04/20
Cung Ninh Khôn tường dán thếp vàng, cột ngọc khắc phượng.
Hôm nay Triệu Hoàng hậu mặc một bộ cung trang màu trắng ngà, nhìn qua không hợp với khí chất của nàng cho lắm, sự mệt mỏi bi ai giữa hai đầu mày càng khiến dung mạo nàng ảm đạm đi vài phần.
Đại cung nữ Sơ Tuyết đứng phía sau Triệu Hoàng hậu, ấn xương chân mày cho nàng.
“Sơ Tuyết, đừng ấn nữa, lấy gương ra cho ta.”
Sơ Tuyết nâng tới một chiếc gương tây dương có chiều dài tầm một thước, mặt sau mạ hình dây leo hoa hồng.
Triệu Hoàng hậu mở to mắt, nhìn vào gương quan sát khuôn mặt mình.
Làn da trắng như tuyết không chút tì vết, ngũ quan xinh đẹp, nếp nhăn ở khóe mắt nhạt đến mức gần như không thấy.
Nói đến mặt này, nàng nhìn cũng không có vẻ già so với Tưởng Quý Phi.
Nhưng sao Hoàng thượng lại không muốn ở lại Ninh Khôn Cung nhiều chứ?
Nàng là Hoàng hậu!
Hôm nay, ca ca đột nhiên mất, Hầu phủ lớn như thế , nàng có thể giúp chất nhi đống đỡ nổi hay không?
Ngón tay mảnh khảnh chậm rãi lướt qua mặt kính, Triệu Hoàng hậu thở dài: “Cất đi đi.”
“Nương nương, ngài nén bi thương.” Sơ Tuyết yên lặng cất chiếc gương tây dương đi, nhẹ giọng khuyên nhủ.
Triệu Hoàng hậu vuốt trán: “Bản cung hiểu, lúc này, ai cũng có thể ngã, nhưng Bổn cung không thể!”
“Nương nương, Chân Thái phi cầu kiến.” Mành thủy tinh được vén lên, Đại cung nữ Vãn Sương đi đến.
“Chân Thái phi?” Triệu Hoàng hậu nhất thời có phầ không có kịp phản ứng, suy nghĩ một chút, vẫn nói, “Mời bà vào đi.”
Lại nói, nàng cũng không có hảo cảm gì với phủ Kiến An Bá, nhưng vẫn phải cho Chân Thái phi thể diện.
Lão thái phi trong cung cũng không nhiều lắm, Chân Thái phi và Thái hậu chung sống rất tốt, mà lại từng có ơn cứu giúp Lục hoàng tử.
Mặc dù Lục hoàng tử không có mẫu tộc ủng hộ, nhưng Hoàng thượng vẫn rất tốt với hắn, phong vương cũng là chuyện sớm muộn.
Xong rồi, xong rồi, nếu nương nương mang chuyện này trách tội lên người hắn, đẩy hắn ra làm người chịu tội thay, vậy thì mạng nhỏ này của hắn cũng phải giao nộp rồi!
Lão phu nhân cười: “Lão thân nghe nói, Quý Phi nương nương còn chia sẻ sự vụ trong cung giúp Hoàng hậu nương nương, nhưng hóa ra tôn quý như nương nương ngay cả một nô tài cũng không quản nổi?”
Lời này chẹn họng Tưởng Quý Phi đến nỗi không nói được gì, sắc mặt phát xanh, thấy nụ cười kia của Lão phu nhân rõ ràng mang ý đùa cợt, không khỏi phát cáu: “Lão phu nhân đang chất vấn năng lực của Bản cung, nhục nhã Bản cung sao?”
“Lão thân không dám, chỉ vì thật sự khó hiểu mà thôi.”
“Bà!” Tưởng Quý Phi giận đến mức không nói ra lời.
Nếu thừa nhận công công truyền lời tự chủ trương, đó chính là nàng vô năng, lan truyền đi ra ngoài, nàng còn xử lý cung vụ, ganh đua này nọ với Hoàng hậu thế nào?
Thanh danh chính là thứ quan trọng nhất với người trong hậu cung.
Nếu đám cung phi tầm mắt hạn hẹp kia thấy nàng quản không nổi cả một thái giám, chắc chắn sẽ âm thầm làm chuyện mờ ám không ngừng, khiến nàng ngột ngạt, nói không chừng còn đứng về phía Hoàng hậu.
Nhưng nếu phủ nhận, vậy bảo cô nương Bá phủ đang bệnh nặng tiến cung chính là ý của nàng rồi.
Suy nghĩ trong chốc lát, cho dù là ý của nàng, hiện tại vội vàng đuổi đi ra ngoài cũng không sao, bọn họ vốn không dám tuyên dương bốn phía nàng không đúng a?
“Mặc dù Bản cung truyền Chân Tứ cô nương tiến cung, thế nhưng ta lại không biết nàng bệnh nặng như vậy. Sao nào? Lão phu nhân, muốn Bản cung bồi tội với bà sao?”
“Lão thân không dám nhận. Chỉ là chúng ta đã sớm nói rõ tình hình bệnh tình của cháu gái ta rồi, nhưng vị công công lại nói nương nương phân phó dù có bệnh, bò cũng phải bò vào cung! Bá phủ chúng ta mặc dù không phải dòng dõi cao quý gì đó, nhưng cũng không có đạo lý chà đạp bọn trẻ như vậy. Không dám cãi lệnh, chỉ đành phải mang con bé vào cung. Chờ cô nương nhà ta khỏe rồi, sẽ bảo nàng bồi tội với nương nương. Mong rằng nương nương chớ trách tội nàng không nghe theo phân phó của nương nương.”
“Lão phu nhân, ngươi thế này là rượu mời không uống thích uống rượu phạt à?” Tưởng Quý Phi hoàn toàn nổi giận.
Nàng vốn tưởng rằng Lão phu nhân Kiến An Bá dù sao cũng phải cố kỵ một chút, cho nàng vài phần thể diện, không ngờ đối phương lại muốn vạch mặt.
Công chúa Phương Nhu vẫn ngồi cạnh Tưởng Quý Phi đột nhiên lên tiếng: “Hừ, kể cả muốn nàng ta bò vào cung thì sao? Quân muốn thần chết thần không thể không chết, nàng ta không làm theo, vốn chính là các ngươi không đúng. Mẫu phi ta không trách tội, chẳng những không biết ơn, còn muốn chọc giận Mẫu phi ta, lá gan của các ngươi ở đâu ra thế? Không sợ ta bẩm báo Phụ hoàng sao?”
Nói xong quay đầu nói với Tưởng Quý Phi nói: “Mẫu phi, ngài để ý bà ta làm chi, đuổi thẳng đi chẳng phải được rồi à? Bệnh nặng như vậy, ai biết có lây nhiễm không!”
Lời này vừa dứt, Tưởng Quý Phi nhất thời biến sắc, giận tím mặt nói: “Lão phu nhân, bản thân ta ngược lại rất bực mình, đang êm đẹp sao bà không mang cháu gái về? Thì ra là có chủ ý này. Làm sao? Phủ Kiến An Bá muốn mưu hại hoàng thất sao?”
“Hử, Trẫm không biết phủ Kiến An Bá mưu hại hoàng thất như thế nào?” Giọng nói nhàn nhạt của Chiêu Phong Đế truyền đến.
Tiểu thái giám mang vẻ mặt đau khổ đứng một bên lúc này mới cao giọng hô: “Hoàng thượng giá lâm, Hoàng hậu nương nương giá lâm ——”