Trọng Sinh Chi Nhất Phẩm Phu Nhân

Chương 149 :

Ngày đăng: 00:45 19/04/20


Thi đình long trọng như vậy tự nhiên là không thể ở trên điện Kim Loan tiến hành, hơn một ngàn thí sinh điện Kim Loan không thể chứa đủ, Thiên Phượng Đế dứt khoát vung tay lên, chọn quảng trường ở bên ngoài điện Kim Loan làm trường thi.



Hôm sau, thời tiết tốt, giờ mẹo vừa trôi qua ánh mắt trời liền lộ mặt, Tả Thiệu Khanh vốn tưởng rằng sẽ mất ngủ, lại không nghĩ tới ở trong ngực Lục Tranh ngủmột giấc đến hừng đông, cuối cùng vẫn là bị Lục Tranh quấy rối một trận mới tỉnhtáo.



Những ngày này Tả Thiệu Khanh nghỉ ngơi điều dưỡng, thương thế trên người cũng không đáng ngại nữa, hơn nữa các loại thuốc bổ ngày ngày đều đưa vào trong phòng y, vẻ mặt ngược lại là so với lúc ở Tả gia tốt hơn nhiều.



Y nhìn sắc trời còn sớm, liền để cho Ẩn Nhất đi xách La Tiểu Lục thư đồng duy nhất của y tới, tốt xấu gì cũng là đã bỏ tiền, cũng không thể nuôi không không làm việc.



La Tiểu Lục bị Ẩn Nhất từ trong chăn đào ra, sau đó một đường níu lấy cổ áo túm lấymang đến phủ Trấn quốc công, trên người bên trong chỉ mặc đồ ngủ, vớ ở giữa đường còn rơi mất một chiếc, cả người bị gió lạnh sáng sớm thổi lạnh run, cả khuônmặt đều tím tái.



Vừa thấy Tả Thiệu Khanh, La Tiểu Lục một dòng nước mắt một dòng nước mũi khóc lóc kể lể: “Tam gia…ngài còn sống thì tốt rồi.” Phải biết rằng những ngày này trong Tả phủ không có Tam gia làm chỗ dựa, nó cũng sắp bị Tiết thị đem làm nơi trút giận.



Tả Thiệu Khanh vừa dùng xong bữa sáng, lúc này đang tựa ở trên giường nhỏ mỹ nhân sau hậu viện nhìn Lục Tranh luyện công sáng sớm, ánh mặt trời màu cam chiếu vào trên thân thể hai người, lại có một sự hài hòa và yên tĩnh nói không nên lời.



Đáng tiếc tốt đẹp như vậy cứ thế bị La Tiểu Lục gào khóc thảm thiết phá hủy.



Lông mày Tả Thiệu Khanh dữ tợn nhíu lại, đứng dậy mang theo nó đi vào thư phòng, đợi đóng cửa lại mới không khách khí dạy dỗ: “Cái tật xấu hấp ta hấp tấp này của ngươi khi nào mới có thể sửa? Cũng không nhìn một chút đây là chỗ nào.”



La Tiểu Lục hít mũi, vẻ mặt tủi thân nói: “Chẳng lẽ ngài thích Ẩn Nhất một nô tàinhư vậy sao? Là một đầu gỗ, có cái gì tốt?”



Tả Thiệu Khanh đánh giá nó bộ dáng cả người chật vật, cũng biết nó ở trong tay Ẩn Nhất chịu không ít đau khổ, chỉ có điều vẫn không có lòng đồng tình dạy dỗ: “Lời này cũng đừng nói ở bên ngoài, Ẩn Nhất cũng không phải nô tài gì.”



La Tiểu Lục bĩu môi cũng không phản bác, nhưng trong lòng vẫn như cũ coi Ẩn Nhấtlà một tiểu thị vệ trong phủ Trấn quốc công, còn là cái loại không thể lộ ra ngoài sáng, cho dù không phải nô tài cũng không bằng nó cao quý bao nhiêu.




Thay một bộ y phục học sinh màu xanh nhạt thiêu trúc xanh, Tả Thiệu Khanh ngồi trên một chiếc xe ngựa không hề thu hút, chạy về phía hoàng cung.



Phủ Trấn quốc công cách hoàng cung rất gần, Tả Thiệu Khanh vẻ mặt bình tĩnh ngồi trong xe ngựa, ven đường nghe thấy không ít người đang nghị luận thi đình lần này, có người nói được, cũng có người cảm thấy rất hoang đường.



Nhưng vô luận là loại nào, cũng biết lần thi đình này là lần thi đình đầu tiên quy mô lớn nhất từ trước đến nay trong lịch sử.



Tả Thiệu Khanh không biết học sinh nhiều như vậy hoàng đế sẽ bận rộn như thế nào, càng nhiều người, thời gian càng cấp bách, tính hứng thú bị chôn vùi càng lớn, chuông vàng sẽ luôn phát sáng, nhưng sáng lên cũng đòi hỏi có thời gian.



“Tam gia, cửa cung đã đến.” Xe ngựa dừng lại, Tả Thiệu Khanh nghe thanh âm xa phu bên ngoài, ổn định tâm thần, vén rèm xe lên nhảy xuống.



Ngoài hoàng cung đề phòng sâm nghiêm, so với thi hội ngày đó chặt chẽ cẩn thận không biết bao nhiêu lần, cấm vệ quân vừa trải qua một trận chiến tranh không quá vui vẻ, đang đứng ở chỗ của mình tự kiểm điểm bản thân, lúc này cả đám mang theo ý nghĩ lập công chuộc tội, vẻ mặt nghiêm túc, ánh mắt sắc bén dính ở trên người đám học sinh, khiến cho người không tự giác khẩn trương vài phần.



Tả Thiệu Khanh để cho xa phu trở về, tự mình đi vào trong đám người, tự có cấm vệ quân tiến lên kiểm tra nhãn, lúc nhìn thấy tên Tả Thiệu Khanh nhẹ nhàng “ồ” lên một tiếng, sau đó tò mò đánh giá y.



Tả Thiệu Khanh từ đầu đến cuối đều bảo trì thanh lãnh lại không cao ngạo tươi cười, tuổi của y nhỏ, làn da mềm mại, ngũ quan tinh xảo, cười rộ lên như vậy ngược lại cảm thấy thêm chút bí hiểm.



Cấm vệ quân kia không chắc chắn y phải hay không là Tả tam gia trong truyềnthuyết, tuyệt không dám láo xược dẫn người đi xếp hàng, sau đó nhiều lần hướng về phía trên người Tả Thiệu Khanh nhìn quanh.



Nếu như nói trên thế giới thực sự có thứ nghiệt duyên loại này, Tả Thiệu Khanh cảm thấy mình và Tưởng Hằng Châu tuyệt đối thuộc về loại này, lúc y sắp quên người này sạch sẽ, vậy mà lại gặp phải.



Khóe mắt y co rút, duy trì vẻ mặt tươi cười chào hỏi: “Tưởng huynh, nhiều ngày không gặp, từ khi chia tay đến giờ không có vấn đề gì chứ?”