Trọng Sinh Truy Mỹ Ký

Chương 202 : Phiền toái tới (7)

Ngày đăng: 21:28 20/04/20


Chỉ chốc lát sau, món ăn đã được mang lên, có thể là quản lý đại sảnh đã cố ý phân phó, cho nên thức ăn được mang tới vô cùng nhanh. Cho dù như vậy, Lý Hướng Đông vẫn còn bất mãn nhìn người phục vụ nói:

"Tại sao lại chậm như vậy, chẳng phải nhà hàng của các người có tới 40 đầu bếp ư?"

Người phục vụ nghĩ thầm, đây đã là tốc độ nhanh nhất rồi, chẳng lẽ ngươi gọi một cái thì bưng lên được hay sao? !

Nhưng mà hắn đã được quản lý đại sảnh nói chuyện về người khách trong gian phòng này, bản thân mình ngàn vạn lần cũng không đắc tội nổi, cho nên ngoài miệng nói xin lỗi liên tục.

Lý Hướng Đông thấy tất cả mọi người đối với mình vô cùng cung kính, lòng tự ái của hắn đã được lấp đầy, nhìn Tô Dĩnh Tư nói:

"Tiểu Tư, em nếm thử món thịt lừa kho tàu này đi!"

Tô Dĩnh Tư đâu có dám ăn thịt lừa! Cô bé này gan nhỏ, đối với mấy món ăn này không có hứng thú.

Hơn nữa từ nhỏ Tô Dĩnh Tư đã lớn lên ở phương Nam, mà phương Nam thì đâu có lừa, nên nàng không hiểu nó là thứ gì, cho nên nàng không dám ăn.

Lý Hướng Đông lại không thấy sự việc không ổn, vẫn còn tiếp tục, nói:

"Tiểu Tư, em chưa nghe nói, trên trời có thịt rồng, dưới đất có thịt lừa hay sao! Lừa là con vật tốt, mọi người đều coi nó là bảo vật, nó còn được gọi là Tiễn Nhi Nhục (1), mỗi khi ăn xong làm cho người tôi cảm thấy cường tráng..."

Nói tới đây, Lý Hướng Đông chợt vỗ đầu của mình, trong lòng kêu to không tốt, chính mình nhất thời cao hứng, lại đem những lời nói trong lúc bạn bè đùa bỡn nhau nói ra.

(1): Tiễn Nhi Nhục: lỗ thịt, có ai không hiểu không? Không hiểu tự suy diễn nhé.

" Tiễn Nhi Nhục? Tiễn Nhi Nhục là gì?"

Tô Dĩnh Tư tò mò hỏi.

"Không có gì... Không có gì!"

Lý Hướng Đông sợ đến đầu đầy mồ hôi, nghĩ thầm, rất may là Tô Dĩnh Tư không hiểu, nếu không thì mình hôm nay đúng là khó xử rồi!

Nhưng mà khi Lý Hướng Đông còn đang ự an ủi, thì có một âm thanh khác vang lên:

" Tiễn Nhi Nhục là lỗ thịt của con lừa!"

Tô Dĩnh Tư sinh ra ở phương Nam, cho nên không biết mấy câu nói loại này. Nhưng đối với một người lớn lên ở phương Bắc như tôi mà nói, thì những câu nói như vậy không lạ gì, mặc dù tôi không ăn thịt này, nhưng kiếp trước đã được tai nghe mắt thấy, nên không còn lạ lẫm.

Cái roi của con lừa sở dĩ được gọi là Tiễn Nhi Nhục, là bởi vì, sau khi sắt thịt lừa ra thành lát mỏng, sẽ khoét ở giữa nó có một cái lỗ, người đời thường gọi là "Tiễn Nhi Nhục "" .

"A!"

Tô Dĩnh Tư nghe tôi nói như vậy, khuôn mặt lập tức đỏ lên, không dám nhìn món ăn trên bàn một chút nào

Lý Hướng Đông hận tới mức muốn giết tôi, nhưng mà hắn cũng không phải là quá ngu, biết làm như vậy Tô Dĩnh Tư sẽ càng thêm khinh bỉ hắn. Cho nên hắn chỉ giả bộ, nói:

"Ha hả, Tiểu Tư, em thấy đấy anh là nam nhân! Nên ăn chút đồ bổ cũng là bình thường!"
Tôi cười nói.

"Hắc hắc, đây cũng là vụ đại án trong kinh tế, tỉnh ủy sẽ khen thưởng tôi, cộng thêm tôi vận động hành lang, ước chừng cuối năm có thể lên chức."

Khương Vĩnh Phú cao hứng nói.

"Vậy thì chúc mừng đại ca rồi!"

Tôi nói.

"Đúng rồi, Lưu lão đệ, đại ca muốn nói với cậu một chút, cậu có thể tìm Triệu Bí thư nói một vài câu hay không..."

Khương Vĩnh Phú do dự rồi cũng nói.

"Chuyện này... Khương đại ca, đại ca cũng biết, ông rất chính trực, đi cửa sau sẽ không qua được đâu. Hơn nữa với thành thích của đại ca hiện lên, việc lên chức không thành vấn đề, dù sao vẫn còn một số vụ án chưa phá."

Tôi nói.

" Đại ca cũng không muốn đi cửa sau, nhưng mà Lưu lão đệ, cậu cũng biết, trước kia đại ca với Dương Thụ Quang từng có một chút chuyện, chỉ sợ Triệu Bí thư sẽ..."

"Cái tên Dương Thụ Quang kia chẳng phải là bị tạm thời cách chức hay sao! Khương đại ca, chuyện này đại ca yên tâm, người nào ra người đó, ông luôn công tư rõ ràng."

Tôi nói.

"Như vậy cũng tốt, đại ca yên tâm rồi. Chỉ cần Triệu thư ký không phản đối đại ca là được."

Khương Vĩnh Phú thở phào nhẹ nhỏm.

"Đúng rồi, công khoản mà Khương Vĩnh Phú tham ô có kịp lấy lại không?"

Tôi hỏi.

Lần này phát hiện này tương đối kịp thời, nên sẽ không có tổn thất nghiêm trọng như kiếp trước. Mặc dù cha tôi thảo nào cũng nghỉ việc, không thể làm những việc hao tổn sức lao động như vậy nữa, nhưng mà chuyện nhà máy bây giờ, cũng là chuyện mà cha tôi nghĩ nhiều nhất.

"Ai! Làm sao có thể lấy lại, người này đã khai, hắn đi Macao đánh bạc mấy lần, đã thua hết rồi! Đại ca đoán, nhà máy điện tử kia không đóng cửa không được rồi! Cũng chỉ khổ cho công nhân mà thôi!"

Khương Vĩnh Phú thở dài nói:

"Nhưng mà những chuyện này thì cục trưởng cục công an không cần biết, cứ giao cho Chính quyền lo đi! Nếu như có công ty lớn nào có thể thua mua là tốt nhất, nhưng làm gì có ai chịu mua một cái xác, nợ hơn trăm triệu!"

Sau khi Khương Vĩnh Phú nói lời này, tôi đã quyết định chủ ý.

Chẳng phải chỉ là hơn một trăm triệu thôi ư, có thể mua được nụ cười của cha tôi, thì cũng đáng giá.