Tú Sắc Nông Gia
Chương 241 : Trộm sổ sách
Ngày đăng: 20:18 19/04/20
Edit: Khuê Loạn
Beta: Nora
Đối với hiện tượng này trong lòng Loan Loan và Bách Thủ đều bất chợt nảy sinh cảm giác quái dị, cùng có ý nghĩ vô cùng hoang đường. Nếu Mạch Thảo gả cho Lai Sinh, chẳng phải vừa đẹp sao?
Mặc dù Mạch Thảo là người câm, nhưng nàng giỏi giang, vóc người cũng xinh đẹp. Ngược lại Lai Sinh chỉ có ban đêm mới được là người bình thường. Người với người đều gặp gỡ vào ban ngày, lấy trí lực của hắn lúc đó, nếu có người khi dễ Mạch Thảo, sao có thể bảo vệ được Mạch Thảo đây. Bách Thủ và Loan Loan cũng không thể cả đời, mỗi thời mỗi khắc đều đi theo phía sau hắn.
Cũng có thể chính Mạch Thảo cũng không nguyện ý. Ai muốn suốt ngày kề cận một kẻ ngốc chứ!
Trong lòng hai người cũng chỉ là bất chợt nghĩ đến rồi sau đó vứt ra sau gáy. Đối với chuyện của Mạch Thảo, nếu có người thích hợp vẫn nên thay nàng xem xét mới phải.
Sau mùa gặt, Tạ Nhàn về Tạ gia rốt cuộc đã trở lại.
Vừa đến mỏ, nghe được chuyện Tạ Tam, Tạ Nhàn chỉ biểu thị đã biết, rồi cũng không có bất kỳ biểu hiện nào khác, sau đó liền hỏi Lưu quản sự tình huống trên mỏ mấy ngày không có hắn.
Lưu quản sự bẩm báo lại từng chuyện một, nhưng trong lòng cảm thấy Tạ Nhàn không một câu quan tâm tới chuyện Dư chưởng quỹ mang Tạ Tam đi, thật không biết là tư vị gì.
Tạ Tam giúp Tạ Nhàn làm nhiều chuyện ở mỏ như vậy, nói trắng ra hắn đã phản bội Tạ Dật, hiện không biết Tạ Dật định xử trí Tạ Tam như thế nào. Lần trước trở về thôn trang, hắn có nghe ngóng từ phía Dư chưởng quỹ. Dư chưởng quỹ một chút cũng không có biểu lộ gì. Bây giờ không biết sống hay chết!
Ông lại nghĩ tới mình cũng đã làm không ít chuyện cho Tạ Nhàn. Cẩn thận ngẫm lại, bản thân ông cũng không làm việc gì có lỗi với Tạ Dật, nghĩ tới đây trong lòng Lưu quản sự mới dễ chịu đi một chút.
Sau khi Tạ Nhàn cho Lưu quản sự lui xuống liền tìm Lưu ký trướng, xem lại một lượt những ghi chép trong những ngày đầu năm. Cuối năm ngoái Tạ Dật không đến mỏ, khi mừng năm mới trở về Tạ gia hắn liền hiểu rõ. Việc làm ăn ở Tây Bắc có chút vấn đề, cho nên Tạ Dật vẫn luôn bận rộn. Ở nhà đến hết năm, Tạ Dật liền vội vã rời đi, có lẽ không được bao lâu nữa, đợi xử lý xong chuyện Tây Bắc, Tạ Dật sẽ lại tới mỏ. Nghĩ đến chuyện mình chở đi mấy lượt than đá kia, Tạ Nhàn quyết định bảo Lưu ký trướng chỉnh sửa phần sổ sách này trước.
Lưu ký trướng cầm lấy sổ sách có chút khó xử: “Sổ sách này nô tài đã làm hai phần, một phần làm theo như thực tế kiểm kê than đá, một phần khác làm theo như yêu cầu của thiếu gia. Mặc dù sổ sách này đã chỉnh lại, nhưng trên núi còn một phần khác, đến lúc đó Nhị thiếu gia vừa xem sẽ nhận ra được thôi ạ.”
Tạ Nhàn trầm tư chốc lát, nói: “Ngươi không cần lo lắng, ta đã có biện pháp.” Sau đó ra hiệu cho Lưu ký trướng đưa lỗ tai tới, hai người rỉ tai một hồi.
Dương Phong cười nói: “Không sao đâu, tiên sinh trướng phòng. Nhà chúng ta cũng không biết chữ, ta có theo cha học được vài chữ nhưng làm thơ thì biết phải làm sao? Ông viết chữ đẹp, ở đây có cầu cũng cầu không được, có thể nhờ ông viết cho một bài thơ đó là vinh hạnh của chúng ta chứ!”
“Được rồi!” Tiên sinh trướng phòng suy nghĩ một chút. Lúc còn trẻ ông có đọc qua không ít sách, đến giờ già rồi người cũng mệt mỏi, chỉ là trong đầu còn có chút kiến thức, đặt bút viết lên hai tờ giấy thật dài Dương Phong đưa.
“Làm ăn thịnh vượng, tiền của dồi dào”
Đây là vế trên.
Vừa nhìn chữ viết mạnh mẽ có lực, Dương Phong liền vỗ tay, khen: “Tiên sinh trướng phòng viết chữ thật đẹp.”
Đúng lúc công nhân đào than ấy cũng sang bên đây nhìn, cười hì hì nói: “Ơ, tiên sinh trướng phòng ngài còn có thể làm thơ nữa à. Có điều, thấy ông đang viết thơ ta cũng không dám quấy rầy, nhờ ông ghi cho ta một lượt cái đi đã.”
Không đợi tiên sinh trướng phòng trả lời, Dương Phong liền cười nói: “Ngươi gấp cái gì, khó khăn lắm tiên sinh trướng phòng mới xuất chiêu, chờ ông giúp ta đề xong thơ sẽ ghi lại cho ngươi, cửa hàng nhà ta còn đang chờ treo lên đây này!”
Thợ đào mỏ kia liền cười nói: “Vậy cũng được, hôm nay được mở mang tầm mắt!”
Tiên sinh trướng phòng vui vẻ ha hả cười lên, liếc nhìn sổ sách trên bàn, nói với thợ đào mỏ kia: “Xin chờ một chút, ta xong ngay đây.”
“Không vội không vội.” Thợ đào mỏ kia nằm úp sấp trên bàn nhìn câu đối cười hì hì.
Không biết từ lúc nào đã có một người đứng sau ba người, thừa dịp không ai chú ý nhẹ nhàng rút lấy quyển sổ, rồi đặt quyển sổ trên tay đã sớm chuẩn bị trước lên bàn.
Tiên sinh trướng phòng thu bút, hai người Dương Phong lớn tiếng khen một phen, lúc ấy thợ đào mỏ mới thúc giục ông: “Tiên sinh trướng phòng ghi cho ta cái, ta đang chờ được hết giờ làm đây!”