Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai
Chương 21 :
Ngày đăng: 14:39 19/04/20
“Chị chủ nhà, cho hỏi chị có việc gì không?” An Điềm cố cười hỏi.
“Thật ra cũng không có gì.” Bà chủ nhà vừa nói vừa cố kiễng chân nhìn vào trong nhà của An Điềm.
“Sao vậy? Có chuyện gì sao?” An Điềm đứng dịch sang bên cạnh một chút để chặn tầm nhìn của chị ta lại.
“Thật ra cũng không có gì, bạn trai cô về rồi à?” Gương mặt bà chủ nhà ánh lên vẻ nhiều chuyện, tò mò nhìn An Điềm hỏi.
Thật ra hôm qua khi Cố Thiên Tuấn lái xe chở An Điềm về nhà thì bà chủ nhà đã trông thấy rồi lén quan sát, nhưng do lén nhìn nên chị ta cũng không trông rõ lắm mặt mũi của anh.
Có điều, chỉ cần nhìn chiếc xe sang trọng đó, cộng với vóc dáng cao ráo hấp dẫn và khí chất ngời ngời của anh thì bà chủ nhà liền cảm thấy người đàn ông mà An Điềm đưa vào nhà tối qua quả đúng là hình ảnh nam thần thường thấy trên ti vi!
Đêm qua, chị ta trông thấy người đàn ông ấy dìu An Điềm vào nhà thì không kiềm nổi sự tò mò, lập tức chạy đến trước cửa nghe trộm.
Ban đầu, chị ta nghe thấy hình như có tiếng cãi cọ, nhưng sau đó thì âm thanh đó lại thay đổi, trở thành những tiếng thở gấp và la hét của An Điềm, khiến bà chủ nhà nghe mà đỏ cả mặt, phải cảm thán rằng “trận chiến này đúng là kịch liệt”!
Sau đó, bà chủ nhà đứng ngoài cửa đã nghe chán chê rồi, vậy mà “trận chiến” bên trong thì vẫn chưa kêt thúc!
Cuối cùng, chị ta thật sự không chịu nổi nữa, đành phải về nhà ngủ.
Sáng sớm hôm nay, việc đầu tiên chị ta muốn làm sau khi thức dậy chính là phải xem thử người bạn trai kia của An Điềm rốt cuộc mặt mũi ra sao, nếu là một người vừa có tiền vừa đẹp trai mà năng lực “chuyện ấy” lại mạnh mẽ như vậy thì An Điềm đúng là bắt được vàng rồi!
“Bạn trai? Bạn trai gì chứ?” An Điềm quay lại nhìn chính căn phòng của mình, thắc mắc hỏi lại, cả đời này của cô chỉ kết hôn với tên khốn Cố Thiên Tuấn thôi, ở đâu ra bạn trai nào?”
Phó tổng Hồ nghe thế thì giật mình, tuy An Điềm năng lực mặt nào cũng rất ổn, mất đi cô thì quả thực là một tổn thất không nhỏ, nhưng tổn thất ấy sẽ chẳng là gì nếu so sánh với tổn thất của việc đắc tội với Cố Thị, thế nên phó tổng Hồ lúc ấy lập tức đuổi việc An Điềm ngay.
Ấy vậy mà, sáng sớm hôm nay, phó tổng Hồ lại nhận được điện thoại của trợ lí tổng tài tập đoàn Cố Thị là Cao Lỗi, trợ lí Cao nói rất rõ ràng, đây là ý của Cố tổng, cô An Điềm trước đây làm việc gì ở công ty Tô Thị thì bây giờ cứ cho cô ấy quay lại làm đúng công việc ấy!
Lần này phó tổng Hồ lại tiếp tục khó xử, ông thật sự muốn hỏi Cố Thị rốt cuộc muốn giở trò gì, tại sao chỉ là một nhà thiết kế nhỏ nhoi thôi mà lại khiến hai nhân vật lớn của Cố Thị phải gọi điện đến như thế?
Nhưng lúc tổng giám đốc nhân sự của Cố Thị là Chu Hán Khanh gọi điện cho ông đã dặn dò ông rằng, việc anh ta gọi điện đến, ông không được phép cho ai biết, phó tổng Hồ vì sợ đắc tội với Chu Hán Khanh nên đã không nói lại việc này cho trợ lí Cao.
Nghĩ tới nghĩ lui, phó tổng Hồ cuối cùng quyết định nên nghe theo ý của trợ lí Cao, bởi vì anh ta là trợ lí thân cận của Cố tổng, là người theo sát ý của Cố tổng nhất. Nếu sau này Chu Hán Khanh có hỏi thì phó tổng Hồ cũng biết đường mà ăn nói.
Thế nên sau khi quyết định xong, ông đã gọi điện cho An Điềm.
“Nhưng hiện giờ cô chỉ cần đi làm là được rồi, những chuyện khác đừng hỏi nữa!” Phó tổng Hồ nhớ lại lời dặn của trợ lí Cao, đó là không được để An Điềm biết được đây là ý của Cố tổng.
“Vâng...” An Điềm ngơ ngác gật đầu, cô cũng rất tò mò không hiểu chuyện này là thế nào, nhưng nếu phó tổng Hồ đã dặn như vậy rồi thì cô cũng đành phải im miệng thôi.
An Điềm nói vài lời cảm ơn với phó tổng Hồ rồi cúp máy.
Sau đó cô ngồi xuống giường, tiếp tục thắc mắc, sao mình lại được quay về Tô Thị làm việc nhỉ?
Không lẽ là do Vương tổng?