Võ Động Thiên Hà

Chương 25 : Việc trong hồ ít người biết đến

Ngày đăng: 21:33 20/04/20




Mùa thu phương bắc, nhiệt độ chênh lệch ban ngày và ban đêm dãn ra từng ngày.



Trong hồ nước lãnh lẽo như băng, Vân Thiên Hà quy tức dưới đáy hồ gần một canh giờ, điều này là do hắn tu luyện " Ngư Thị Luyện Phu Thuật " kết hớp với "Quy tức pháp " của kiếp trước mà đạt được.



Luyện công dưới đáy hồ gần một canh giờ, Vân Thiên Hà cảm thấy da thịt toàn thận có chút nở ra, nhất là những nới mà "Đồ thị tinh ý quyền " không tác động đến, lại truyền đến cảm giác đau nhói.



Vân Thiên Hà đã biết mình đạt đến cực hạn rồi.



"rầm !"



Mặt hồ, một cột nước lớn phóng lên cao, thân thể Vân Thiên Hà giống như cự long lao ra khỏi mặt nước, vẫn theo phương pháp như cũ, khi cơ màng da đã rung động thì phóng lên đạp trên mặt hồ tiến vào trong thác nước, đem cố áp lực liên miên bất tuyệt đánh vào trên người.



Tu luyện dưới thác nước một hồi, cảm thấy kình lực trong thân thể gần như trống rỗng, cơ màng da sau khi trải qua một loạt các loại áp lực dập khuân quen thuộc, được kích thích rung động truyền đến cảm giác đau nhói như bị kim đâm, nhưng lần sau thi yếu hơn so với lần trước.



Kiên trì chịu đựng loại đau đớn một hồi, cơ màng da bắt đầu nóng lên, chứng tỏ rằng phương pháp tu luyện này rất hữu hiệu, luyện cho đến một ngày cơ màng da không còn truyền đến cảm giác như vậy, tới lúc đó cơ màng da toàn thân của Vân Thiên Hà đã tu luyện đến mức đại thành.



-"Không tệ, xem ra "Ngư huyền võ kinh " không hổ là một trong tam đại võ kinh của phương Bắc, hôm nay nhìn thấy quả nhiên có điểm độc đáo !"



Lúc này thanh âm truyền đến từ một cái đình gần đó, thanh âm mang theo nguồn năng lượng kì dị như xuyên thấu vào lòng người.



Vân Thiên Hà hướng tiểu đình kia nhìn lại, thấy một vị trung niên mặc áo lam, tướng mại phiêu dật bất phàm, mang theo vẻ cương trực, đang phóng mắt nhìn hắn luyện công.



Ở phía sau của trung niên này, có hai thiếu niên tướng mạo phi thường tuấn mĩ, một thiếu niên ánh mắt quay tròn không ngừng đánh giá hắn, hiện lên vẻ tò mò, tựa hồ như cảm thấy Vân Thiên Hà chơi đùa trong nước vô cùng sảng khoái, thi thoảng lại nhìn vị trung niên với ánh mắt cầu xin.



Nhưng thiếu niên còn lại thì bất đồng, chỉ thấy khuân mặt non nớt ướt át, da trắng như tuyết, trên mặt mang theo một tâng đỏ ửng, phảng phất như hoa mẫu đơn, chỉ nhìn hắn một cái rồi đánh mắt ra chỗ khác, trong miệng mấp máy liên hồi, không biết có phải đang chửi hắn không ?



Thấy ba người lạ đột ngột xuất hiện trong nội đường, Vân Thiên Hà liền nghĩ tới những người hàng xóm chưa gặp mặt, ánh mắt hắn lúc này lại tập trung vào vị trung niên nho nhã thư sinh, tay cấm quạt giấy không ngừng phe phẩy.



Vị trung niên này, trực giác mách bảo hắn đây chính là tuyệt đỉnh cao thủ.



Bên trong đình, Đường Linh Vũ vẻ mặt cầu khẩn, nhìn Tuyết Ông tiên sinh nói:



-"Tiên sinh, công pháp "Ngư Thị Luyện Phu Thuật " ta cũng có luyện qua, ta cũng muốn xuống hồ rèn luyện một lát, ngài đồng ý chứ ?"
-"Hừ thật không biết xấu hổ, chỉ biết ham chơi |!"



Vân Thiên Hà vận quy tức thuật, dưới đáy hồ luyện quyền, một quyền đánh ra sẽ tạo ra một xoáy nước. Bạn đang đọc truyện được copy tại Truyện FULL



Chắm chú luyện quyền, bỗng nhiên hắn cảm giác được trong màn nước có chút dị động, chỉ thấy một cái bóng đang hướng nơi này lặn xuống, giống như một con cá nhỏ lao đến.



Cái bóng tới gần, hắn mới biết chính là thiếu niên đứng trong đình kia.



Cũng không có để ý tới Vân Thiên Hà tiếp tục luyện quyền.



Đường Linh Vũ xuống tới đáy hồ, phát hiện Vân Thiên Hà đang luyện quyền dưới đáy hồ, mỗi một quyền đánh ra đều mang theo một xoáy nước, hắn hết sực kinh ngạc, nếu đổi lại là hắn tiến hành luyện quyền ở nơi này, dưới áp lực lớn của nước, sẽ phải thường xuyên ngoi lên để thở, nhưng thiếu niên trước mặt này thì khác giống như cá sống dưới nước vậy !



Đây là người hay là thủy quái, Đường Linh Vũ tựa hồ sẽ há to miệng kinh ngạc.



Chẳng qua vừa mới hé miệng ,nước trong hồ đã mạnh mẽ ập vào mồm, khiến cho việc nín thở trở nên hỗn loạn, khiến hắn bị sặc, cố ngoi lên nhưng không đủ dưỡng khí khiến hắn dần lịm đi, chìm dần xuông nước.



Vân Thiên Hà thật sự không muốn để ý tới thiếu niên này, nhưng không thể không chuốc lấy phiền phức, thấy thiếu niên này bị sặc nước, sắp chết ngạt, bất đắc dĩ lắc đầu, ngưng lại luyện quyền, giống như con cá bơi về phía thiếu niên kia.



Thiêu niên kia chìm xuống đáy hồ, bỗng nhiên tóm được cái gì đó, cố sức xiết chặt lấy, Vân Thiên Hà bị thiếu niên kia tóm chặt khiến thuật nín thở của hắn không cách nào chống đỡ được, nhanh chong vận kình lực vào chân đạp mạnh một cái, giống như mũi tên mang theo cả thiếu niên kia lao ra khỏi mặt hồ.



Sau khi hai người lao ra khỏi mặt hồ, Vân Thiên Hà mạnh mẽ điểm vào mấy huyệt đạo trên người vị thiếu niên, "phốc ", mấy ngụm nước lớn được phun ra, ho khan vài tiếng, mới hồi phục lai được tinh thần.



Chợt nhận ra mình đang liều mạng ôm cổ người khác, sắc mặt không khỏi đỏ lên, đang muốn nói cái gì đó, nhưng đột nhiên thân thể cảm giác bị người khác dùng lực, đẩy bay về phía bờ hồ.



-"Ai nha !"



Đường Linh Vũ nặng nề té trên bờ hồ, đau đớn kêu lên một tiếng, nhìn Vân Thiên Hà đang nổi trên mặt nước, đanh định nói thì Vân Thiên Hà lại lên tiếng trước:



-"Chơi đùa dưới nươc thì có thể, nhưng không thể tiếp tục làm phiền ta !"



Nói xong, Vân Thiên Hà hít sâu một hơi, tiếp tục lặn xuống đáy hồ.