Vô Sỉ Đạo Tặc

Chương 16 : Tiểu sắc lang

Ngày đăng: 09:31 18/04/20


Vừa rồi khi ngâm mình trong nước, do sợ bị hắc y nhân cảm ứng được nên nàng không dám dùng đấu khí để cản nước, lại tạo thành cảnh khốn khổ như lúc này.



Hơn nữa, càng chết người là, địa phương thánh khiết của mình, tự nhiên lại bị thứ ác ôn của tên kia chạm vào.



Vừa nghĩ đến đó thiếu nữ vừa thẹn vừa giận, một tay che lung tung trên cơ thể, tay còn lại cầm kiếm chỉ Cổ Diêu hung hăn nói: “Còn dám nhìn lén! Ta sẽ móc mắt ngươi ra.”



Cổ Diêu vội vàng thu hồi ánh mắt, thiếu nữ hừ một tiếng nói: “Còn nữa, vừa rồi, ngươi vô lễ với ta, đừng nghĩ ta có thể dễ dàng tha thứ!”



Cổ Diêu suy nghĩ cả nữa ngày, cũng không nhớ ra mạo phạm nàng khi nào, nhịn không được hỏi: “Vô lễ cái gì?”



“Khi ta nhảy vào bồn tắm, tên tiểu sắc lang ngươi nghĩ đến cái gì? Sau đó, đầu của ngươi lại đặt ở nơi nào?” Thiếu nữ truy vấn, trước khi hỏi thì khuôn mặt xinh xắn lại đỏ lên.



Cổ Diêu chợt hiểu ra, nàng nói chính là vừa rồi da thịt hai người tiếp xúc, chuyện hạ thể của mình sinh ra phản ứng.



Cổ Diêu vô tội tạm thời chỉ có thể nhịn, không thể làm gì khác hơn là tự nhận mình không may. Chỉ cần là nam nhân bình thường, làm sao tránh khỏi loại tình huống đó, trừ phi là có vấn đề về sinh lý.



Còn sau đó, rõ ràng mình bị trúng tà thuật của hắc y nhân, thiếu chút nữa thì chết chìm, ở thời khắc nguy hiểm đến tính mạng thì ai có thể nghĩ đến chuyện chiếm tiện nghi chứ.



Lại nói, chính là nàng cầm kiếm xông vào phòng tắm của mình trước, nếu là gan nhỏ sợ rằng đã bị dọa thành phế nhân rồi! Bây giờ lại biến hắn thành ác nhân rồi hùng hổ mà vấn tội.



Nữ nhân! Là sinh vật không thể lý giải!



Đó là lời thường đọng bên mép của Phí Thản, có lẽ đó là nguyên nhân hắn không có hứng thú với vợ con. Lúc này Cổ Diêu hiểu ra ý nghĩa thâm sâu của lời này.



Thiếu nữ lại hung hăn nói: “Tiểu sắc lang, nếu như còn có lần sau, ta sẽ thiến ngươi!”



Cổ Diêu hạ ý thức sờ xuống dưới, sợ rằng nó sẽ không cánh mà bay.




Cổ Diêu nhớ đến Phí Thản. Phí Thản là ngươi keo kiệt, những dù sao cũng không ngại thân phận đạo tặc bị người đời chán ghét của mình mà thu giữ. Sau khi có một công việc chính thức mới không phải lưu lãng tứ xứ, uống gió ăn sương. Tuy phải đem đồ trộm được chia ra, nhưng Phí Thản cũng gặp nguy hiểm nếu như bị người khác phát hiện, sẽ không đơn giản chỉ là khách sạn bị đập nát ngay.



Cho nên, Cổ Diêu đối với lão bản keo kiệt này vẫn còn cảm kích trong lòng.



Chạy tới phòng của Phí Thản ở lầu hai, cửa phòng mở toang, mà lão đang nằm trên mặt đất.



Cô Diêu vội vàng chạy tới, có chút kinh hoảng kêu lên: “Lão bản!”



Sắc mặt Phí Thản có chút trắng bệc, nhưng vẫn còn hô hấp.



Cổ Diêu an tâm trong lòng, chỉ là bị bất tỉnh, vừa rồi chỉ là lo lắng quá.



Sau khi đem Phí Thản đặt lên giường, Cổ Diêu đột nhiên không biết làm gì. Chuyện phát sinh đêm nay quả thật quá ly kỳ, tiểu hài tử thiếu kinh nghiệm như hắn cũng không biết xử lý thế nào.



Qua một lúc lâu, Cổ Diêu mới nhớ tới phải tìm mục sư tới trị liệu cho Phí Thản một chút.



Song Thập Lý Trấn chỉ có một vị mục sư gọi là Tạp Môn, hơn nữa mục sư kia là một tên gia hỏa cổ quái, khi hắn nghỉ ngơi, tuyệt không đến xem bệnh hay trị liệu nữa, thiên vương lão tử cũng không được, cho dù người khác quỳ trước mặt hoặc cầm kiếm để trên cổ cũng vô dụng.



Bây giờ đã đêm, chiếu theo quy luật sinh hoạt của mục sư, Tạp Môn sớm đã lên giường, đánh thức hắn chỉ có thể bị mắng, sau đó bị đuổi khỏi cửa. Hơn nữa đám hắc y nhân kia không chừng còn đang ở bên ngoài, lúc này tùy tiện đi ra ngoài đúng là rất nguy hiểm.



Xem ra chỉ có thể đợi đến sáng, sau đó mới tính tiếp.



Cổ Diêu chạy về phòng, nằm trên giường nhưng lại lo lắng không thể ngủ được, sợ rằng hắc y nhân sẽ quay lại.



Quay qua quay lại, cho đến nữa đêm, Cổ Diêu nhớ đến thiếu nữ kia, dứt khoát bật dậy, hướng mật thất đi tới.