Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 1309 : Thiên kim thật giả (15)

Ngày đăng: 01:39 30/04/20


Edit by Hạ Lan Tâm Nhiên



➻➻➻➻➻➻➻➻➻❥



Hạ San giật mình một cái.



Nếu mà đưa thì không phải chủ nhiệm giáo dục sẽ nhìn thấy sao?



Nhưng Sơ Tranh cũng không định lấy bản kiểm điểm trong tay cô ấy về, ngược lại lấy ra một tờ khác, đưa cho chủ nhiệm giáo dục.



Chủ nhiệm giáo dục mở ra nhìn một chút: "Chữ viết của em cũng không tệ."



"Cảm ơn."



"Lần sau không được phép tiếp tục leo tường."



"..."



Sơ Tranh chỉ gật đầu, không đáp.



Chủ nhiệm giáo dục vừa xem kiểm điểm, vừa rời đi.



Hạ San đổ cả mồ hôi: "Tiểu Sơ, cậu thế mà lại viết hai bản?"



Sơ Tranh: "..."



Đại lão sao có thể có lỗi chứ!



-



Đỗ Hạ trở thành tiêu điểm trong các học sinh, khoảng thời gian này khiêm tốn hơn hẳn, cũng không chạy đến trước mặt Sơ Tranh gây chuyện nữa.



Sơ Tranh mừng rỡ vì thanh nhàn, nếu như Vương bát đản không phát nhiệm vụ cho cô, vậy thì càng hoàn mỹ.



Hôm nay là cuối tuần, Hạ San hẹn Sơ Tranh đi dạo phố.



"Tiểu Sơ, tớ đi mua trà sữa, cậu uống không?"



"..." Sơ Tranh nghiêm mặt: "Không uống."



"Ôi, đừng nha, ngon lắm đó." Hạ San cố gắng đề cử cho Sơ Tranh: "Thật đó, vị mới, tớ không lừa cậu, cực kỳ ngon, cam đoan cậu uống rồi sẽ còn muốn nữa!! Tớ đi mua, cậu ở đây đợi tớ một chút."



"..."



Cửa hàng trà sữa cho mi tiền quảng cáo sao?



Sơ Tranh đi đến dưới bóng cây có thể che nắng ở ven đường đứng.



Dưới cây còn có một cô bé con, dáng vẻ tầm bốn năm tuổi, buộc hai bím tóc, đang khóc đến thương tâm, bên người cũng không thấy người lớn... nhìn như giả vờ để ăn vạ.



Sơ Tranh quay đầu nhìn xung quanh một chút, dự định chuyển sang nơi khác.



Sơ Tranh đi ra mấy bước, quay đầu ngó ngó cô bé con khóc đến thương tâm, lại quay về, đút tay trong túi đi qua: "Em khóc cái gì?"
Hành lang không có đèn, Sơ Tranh mò mẫn đi lên.



Khi đi đến tầng ba, phía trên có một bóng đen thoáng hiện.



Sơ Tranh không nghe thấy chút âm thanh nào, trông thấy bóng đen mới giật mình có người.



Bóng đen chậm rãi xuống lầu, Sơ Tranh ấn đèn pin điện thoại, hành lang tối tăm sáng lên một chút, thắp sáng không gian chật hẹp này.



Hình dáng của bóng đen trong nháy mắt trở nên rõ ràng, nam sinh đội một chiếc mũ lưỡi trai, vành mũ ép tới cực thấp.



Hai tay nam sinh đút trong túi, áo khoác màu đen tùy ý khoác trên vai, bên trong cũng là T-shirt màu đen, dâu chuyền hình thánh giá trên cổ chiết xạ ra ánh sáng nhạt.



Đột nhiên có ánh sáng sáng lên, khiến nam sinh không vui nhíu mày.



Ngũ quan dưới vành mũ dần dần rõ ràng, đó là một gương mặt có vẻ hơi tái nhợt, nhưng vẫn cực kỳ xinh đẹp.



Hành lang cũ nát sau lưng bị quang ảnh hư hóa, sáng chói như nhật nguyệt cũng không thể tranh cùng.



Nam sinh chỉ nhìn cô một chút, rất nhanh liền thu tầm mắt lại, giơ tay đè thấp vành mũ, rất nhanh đi qua bên người cô.



Hắn đi đường cũng không có tiếng, Sơ Tranh chỉ cảm thấy một trận gió thoáng qua, nhìn lại, người đã đến tầng dưới.



Trong lòng Sơ Tranh hơi nhảy lên, không khỏi cảm thấy có chút cảm giác quen thuộc.



-



Mấy ngày kế tiếp Sơ Tranh đều phát hiện dưới lầu có người nằm vùng, lúc đầu cô cho là hướng đến mình, cố ý tìm Ngô Cường "trò chuyện", về sau phát hiện không phải thế.



Người nằm vùng mỗi ngày đều đổi, vị trí cũng càng ngày càng kín.



Lúc đầu Sơ Tranh có thể rất dễ dàng tìm ra, bây giờ phải xem một hồi mới có thể tìm ra.



Còn có nam sinh trước đó cô gặp phải kia, mấy ngày nay cũng không hề gặp nữa.



Ngay khi Sơ Tranh hoài nghi có phải là mình gặp phải quỷ không, cô lần nữa gặp phải nam sinh kia.



Một mảnh kiến trúc nơi Sơ Tranh ở đều cũ nát, các loại hẻm nhỏ ngổn ngang lộn xộn, không phải người ở khu này, đi vào rất dễ lạc đường.



Sơ Tranh uống trà sữa, chậm rãi xuyên qua ngõ nhỏ, ngay khi cô đi đến chỗ giao nhau giữa hai ngõ nhỏ, bỗng có một bóng người vọt ra.



Ngõ nhỏ rất hẹp, Sơ Tranh đi ở chính giữa, người kia nhìn thấy cô, rõ ràng hơi sửng sốt, sau đó quay đầu chạy sang một bên khác.



Người kia che lấy phần bụng, mặt đất có vết máu nhỏ xuống.



"Chặn hắn lại!"



"Đừng để hắn chạy!"



Đằng sau mơ hồ có âm thanh truyền đến, sau đó có mấy người dũng mãnh tiến ra từ trong ngõ hẻm kia, nhìn quanh hai bên, nhìn thấy phương hướng người kia chạy, lập tức đuổi theo.



Người cuối cùng nhìn Sơ Tranh, dường như đang nghĩ có nên giải quyết cô hay không, cuối cùng người phía trước rống một tiếng, người kia không quản nổi Sơ Tranh nữa.