Xuyên Thành Vai Ác Phải Sống Làm Sao

Chương 214 : Phiên ngoại 03

Ngày đăng: 09:40 18/04/20


Giấu tâm sự trong lòng nhưng vẫn tận tâm tẫn trách làm việc cả một ngày, Tiêu tổng tài hôm nay chuẩn bị tan tầm.



Tan làm, Tiêu tổng tài đi trên đường, thỉnh thoảng lại gặp một vài nhân viên chào hỏi mình.



Thế là cứ mỗi lần gặp người Tiêu tổng tài lại hỏi: “Cậu có biết Yến Hà Thanh không?”



Mấy người được hỏi đều nói không biết, tìm chồng không có kết quả, Tiêu Dư An than thở, đột nhiên chuông điện thoại di động vang lên.



Tiêu Dư An cầm điện thoại di động lên xem xét, trên màn hình hiện ra hai chữ “em gái” thật to, Tiêu Dư An run bần bật hẳn ba giây, lúc này mới vội vàng nhận điện thoại: “Alo?”



Đầu kia truyền đến thanh âm bình tĩnh đạm mạc: “Alo, chìa khóa xe anh để ở ngăn kéo thứ ba em đến tìm Triệu quản gia lấy đi rồi nhé, Vĩnh Ninh sắp tan học rồi, em đi đón em ấy.”



Tiêu Dư An lại không nói thành lời hơn nửa ngày lần nữa.



Tiêu Bình Dương cầm điện thoại nhìn qua một cái, xác nhận điện thoại di động không có vấn đề gì lại đặt lên tai, nói: “Alo? Nghe thấy không?”



Lúc này đầu bên kia mới vội vàng nói: “Nghe rồi.”



Tiêu Bình Dương cầm lấy chìa khóa xe, đi đến gara dưới tầng ngầm, chìa khóa ở trên đầu ngón tay xoay tròn: “Vậy được rồi, không nói nhiều nữa, dùng xong sẽ trả lại chìa khóa xe cho anh.”



Mà lúc này, trong phòng thực hành của câu lạc bộ nào đó ở trường đại học A, Chu Vĩnh Ninh vuốt vuốt cổ cầm trước mặt, dịu dàng cười với người trước mắt nói: “Thầy Hiểu, cám ơn thầy hôm nay đã chỉ đạo, thầy vất vả rồi.”



Ánh mắt Hiểu Phong Nguyệt ôn hòa, lắc đầu: “Không vất vả, Vĩnh Ninh, em học rất nhanh, đúng rồi, em năm nay học năm tư rồi à?”



Vĩnh Ninh gật gật đầu: “Đúng vậy, tháng sáu là em tốt nghiệp rồi.”



Hiểu Phong Nguyệt hỏi: “Vậy có dự định gì với công việc về sau chưa?”



Vĩnh Ninh cười nói: “Em thi biên chế lấy chứng chỉ giáo sư, sắp giống thầy, làm giáo viên.”



Hiểu Phong Nguyệt gật gật đầu, hòa nhã cười nói: “Rất thích hợp với em, em nhất định sẽ trở thành một giáo sư ưu tú.”



“Cám ơn thầy.”



Vĩnh Ninh cất cổ cầm xong, lại sắp xếp phòng câu lạc bộ qua một chút, đeo túi lên lưng nói với Hiểu Phong Nguyệt: “Chào thầy ạ, e đi trước đây, còn có người đang chờ em!”
“Có, Tiêu Dư An.”



“A, ngài chính là bạn của Tiêu tổng sao, xin mời đi theo tôi.”



Lý Vô Định đi theo nhân viên phục vụ đến gian phòng ăn cuối, vừa mở cửa đi vào đã trông thấy Tiêu Dư An ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt sáng rực mà nhìn hắn.



Lý Vô Định cười: “Ánh mắt gì đấy, giống như kiểu tôi vừa mới chết đi sống lại ấy, cả đoạn thời gian trước tôi đâu có làm nhiệm vụ gì.”



Tiêu Dư An thu lại cảm xúc, bình ổn tâm tình, hay tay vỗ lên bàn, cười nói thăm hỏi ân cần giống như bạn già đã lâu không gặp: “Đã lâu không gặp, gần đây có tốt không?”



Mặc dù trước khi gặp mặt đã chuẩn bị tốt tâm lý, nhưng từ lúc mở miệng đến khi kết thúc, hai tay Tiêu Dư An vẫn không tự chủ được mà nắm chặt, quả nhiên là vì đã lâu không gặp.



“Cũng ổn.” – Lý Vô Định ngồi xuống đối diện Tiêu Dư An: “Không có làm nhiệm vụ, ít ra là mỗi ngày đều được ngủ đủ sáu tiếng.”



“Đúng rồi, Thuần Quy, cậu ấy vẫn khỏe chứ?” – Tiêu Dư An hỏi.



Lý Vô Định khẽ giật mình: “Thuần Quy là ai?”



Tiêu Dư An ngây ngẩn cả người.



Hai người mắt to trừng mắt nhỏ một hồi, Lý Vô Định đột nhiên như nhớ tới gì đó: “Có phải là cậu nhỏ mà trước đó cậu bảo tôi chú ý một chút kia không? Là cái cậu nhóc thi đỗ đại học xong thì bảo lưu lại không đi, nhất định phải đi làm lính ấy, là, là, họ gì ấy nhỉ, ông Tôn cũng nói qua với tôi rồi. A, tôi nhớ rồi, có phải họ Tạ không? Là con út nhà Tạ quân trưởng.”



Tiêu Dư An nói: “Đúng đúng đúng, họ Tạ, tên là Tạ Thuần Quy, chờ chút, đỗ đại học mà không đi? Có chuyện gì xảy ra?”



Lý Vô Định nói: “Đúng vậy đấy, Tạ quân trưởng và vợ ông ấy đều đồng ý để con mình đi lính, nhưng mà bà ngoại của đứa nhỏ lại không yên tâm, không nhìn nổi cảnh cháu ngoại mình chịu khổ, đi tìm ông Tôn để ông ấy khuyên nhủ cậu nhỏ kia. Ông Tôn tới tìm tôi, tôi xem tư liệu của cậu ta, ngày mai mới tới báo danh, mà trước khi nhập ngũ còn phải tập huấn nữa, không biết có thể kiên trì hay không.”



Tiêu Dư An nói: “Nhất định có thể kiên trì.”



Lý Vô Định kinh ngạc: “Cậu hiểu rõ quá nhỉ?”



Tiêu Dư An cười nói: “Hiểu chứ, cũng xuất sắc lắm đó, cứ nhìn thấy người đi rồi cậu sẽ hiểu.”



Lý Vô Định như có điều suy nghĩ gật gật đầu, trong lòng hơi hơi dâng lên chờ mong.