Xuyên Việt Chi Miễn Vi Kỳ Nam

Chương 68 : Trong tháng giêng

Ngày đăng: 23:49 21/04/20


Độ ấm của nước dần giảm đi, Lôi Thiết đưa chiếc khăn lau chân màu xanh cho Tần Miễn, mình thì dùng chiếc màu xám lau chân.



Sau khi Tần Miễn đi nhà xí thả nước rửa tay thì vào phòng ngủ. Các điều kiêng kị trong tháng Giêng hắn đã hỏi qua Trương tẩu, mùng Một kị mở cửa tủ quần áo, tránh để tiền tài vận may chạy mất. Hắn mở tủ quần áo ra, chọn lựa một hồi, lấy quần áo giày dép mới hắn và Lôi Thiết mặc ngày mai để ra ngoài.



Lôi Thiết khóa kỹ các cửa xong cũng vào phòng.



“Đến đây chơi cờ.” Tần Miễn vẫy tay gọi y, đón giao thừa không thể ngồi không, phải tìm trò giết thời gian.



Lôi Thiết lấy bàn cờ tới. (adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({}); “Huynh phải chấp ta vài quân.” Trình độ chơi cờ của Tần Miễn bình thường, không khách khí nói.



Lôi Thiết gật đầu.



Lúc đầu Tần Miễn còn hạ cờ thuận lợi, sau thì mỗi lần hạ một con thời gian suy nghĩ ngày càng dài, tư thế ngồi khoanh chân biến thành ngồi nghiêng, cánh tay trái chống cùi chỏ trên bàn, hai chân duỗi thẳng, thỉnh thoảng run run đùi, điệu bộ cúi đầu nhíu mày suy nghĩ thực mê người.



Ánh mắt Lôi Thiết lướt đến cặp chân trần kia, vươn tay véo nhẹ một cái. Tần Miễn ngẩng đầu nhìn y một cái, không thèm rút chân về, mặc kệ y đi, lại suy xét một lát rồi đặt một quân xuống.



Lôi Thiết không cần suy nghĩ, hạ một quân cờ trắng xuống, ánh mắt trở lại chân Tần Miễn, đôi chân trắng nõn không có chút tì vết, móng chân bóng loáng dưới ngọn đèn hiện ánh sáng nhàn nhạt, năm xương móng chân gồ lên thấy rõ. Vẫn còn rất gầy, y nhịn không được nhéo nhéo.



Tần Miễn giống như chả hề gì nhìn bàn cờ, mặt càng ngày càng nóng. Đôi chân thối rùm có gì mà niết mãi không biết.



Độ ấm trên lòng bàn tay tăng, Lôi Thiết nhìn Tần Miễn, phát hiện hắn không được tự nhiên, bèn kề sát người vào bàn nhỏ, cúi đầu hôn một cái trên mặt hắn.



Bầu không khí rất ái muội, Tần Miễn đẩy đầu y ra, nghiêm mặt “Chơi cờ nghiêm túc coi.”



Lôi Thiết lại nhéo bàn chân hắn lần nữa, buông ra.



Tần Miễn vội co chân về.



Đêm dài đằng đẵng, Tần Miễn hơi không chịu nổi, đánh ngáp một cái.



Lôi Thiết thu quân cờ vào hộp đựng “Đi ngủ.”



Tần Miễn lắc đầu “Ta cùng chờ với huynh.” Đây là đêm giao thừa đầu tiên của hai người họ, hắn không muốn lưu lại nuối tiếc.



Lôi Thiết dời bàn nhỏ qua một bên, kéo hắn vào lòng mình, đáp chăn bông lên “Ngủ, đến giờ ta gọi ngươi dậy.”



“Được rồi.” Tần Miễn vuốt ve vết sẹo trên mặt đối phương một chút, rụt tay vào trong chăn, tựa vào ngực y, khép hai mắt mơ mơ màng màng ngủ.



Không biết qua bao lâu, bên ngoài vang lên một chuỗi tiếng pháo nổ.
Tần Miễn kinh ngạc “Ông ngoại huynh vẫn còn? Lần đầu tiên ta nghe huynh nhắc tới đấy.”



Lôi Thiết trầm mặc một lát “Ông bà ngoại đều còn. Ông ngoại, bà ngoại và nhị cữu đối với ta rất tốt. Lúc trước ta rời nhà trốn đi, họ lén cho ta một lượng bạc, lúc phân gia thì lén cho ta hai lượng bạc.”



Tần Miễn cảm thấy khó hiểu “Lúc tân gia họ không có tới…”



Lôi Thiết: “Ông bà ngoại sống cùng đại cữu. Đại cữu không thích ta cưới nam tử, nhị cữu mẫu vẫn cảm thấy ta liên lụy nhị cữu.”



Tần Miễn hiểu rõ, đứng lên “Ta đi chuẩn bị lễ vật mừng tuổi… ông bà ngoại và nhị cữu.”



Lễ vật mừng tuổi hắn chuẩn bị cho Lôi Thiết biếu ông bà ngoại rất nặng. Cá viên, thịt viên, củ sen viên và đậu phụ viên mỗi loại một bao bánh quai chèo, bánh cuộn thừng và tàu hủ ky chiên mè hơi cứng đối với người già, nhưng nấu kèm với đồ ăn hương vị cũng rất ngon, từng loại đều lấy một ít, một gà rừng, một thỏ hoang Lôi Thiết săn được, ngoài ra còn hai loại điểm tâm mềm dễ nhai khác. Các thứ chứa đầy cả giỏ xách.



Lễ vật mừng tuổi nhị cữu cũng không mỏng, một bao gia vị lẩu, một bao đậu phụ viên và một con gà rừng.



Lôi Thiết nhìn hắn dùng giấy dầu gói kỹ, ngực ấm áp vô cùng “Hôm nay hai cô sẽ đến, nếu tới nhà mình, ngươi chỉ cần chiêu đãi, không cần quản chuyện khác.”



“Yên tâm, ta gánh không nổi.” Tần Miễn không để ý nói. Thời đại này coi trọng thanh danh cùng cấp bậc lễ nghĩa, trừ phi là có thâm cừu đại hận mới hoàn toàn đoạn tuyệt quan hệ thân thích, nếu không, truyền ra ngoài rất không dễ nghe. Sau này bọn họ và một nhà Lôi Tiểu Vân sẽ không cự tuyệt lui tới, nhưng dừng ở mức duy trì mặt mũi là được.



Lôi Thiết đánh xe trâu ra ngoài, Tần Miễn ở nhà một mình đọc sách cắn hạt dưa, cũng không cảm thấy nhàm chán, giữa trưa, hắn giải quyết hết số đồ ăn còn dư của mồng Một, không bạc đãi chính mình chút nào.



Lôi Thiết ăn cơm trưa ở nhà đại cữu xong liền chạy về.



-Hết chương 68-



Chú giải:



(1) Kiểu tóc tuỳ vân kế



tóc tuỳ vân kế



(2) Kiểu tóc linh xà kế



Tóc linh xà kế



(3) Củ cải đỏ: Biệt danh của liệt sĩ cách mạng Tống Chấn Trung. Nay để chỉ những đứa bé đầu to thân nhỏ.



——