Cô Nhóc Đáng Iu Và Chàng Trai Lạnh Giá (Ver.2)

Chương 22 : Nốt nhạc thứ hai mươi hai

Ngày đăng: 16:35 18/04/20


Nốt nhạc thứ hai mươi hai



Bà ngồi trong xe chống tay suy nghĩ, sựt nhớ gì đó mà mở túi xách ra, lấy ra một tấm hình, người trong hình lại là nó, bà ta nhìn chăm chăm vào tấm hình rồi ngước lên nhìn nó đang nói chuyện với Khánh Thư, đúng là một người, chẳng lẽ con gái của bà

lại là.. Nghĩ đến đó, bà lập tức mở cửa đi vào quán café, đi tới bàn của hai người họ làm Khánh Thư cũng khá bất ngờ, đừng nói là đi theo dõi cô nhá?



- Sao Mẹ lại ở đây? – Cô nhíu mày hỏi, ánh mắt chứa đựng sự hờ hững, lạnh lùng khiến bà chột dạ, cũng khiến nó bất ngờ với thái độ

này của Khánh Thư, chẳng lẽ hai Mẹ con họ cãi nhau hay sao?



- Mẹ..Mẹ vô tình đi ngang qua thấy con nên..vào đây xem thử.



- Có gì mà xem? Con chỉ là nói chuyện với bạn, không có gì cả. – Cô ngồi vắt chéo chân, khoanh tay nhìn bà



Bà Triệu mặc dù ngoài mặt tỏ vẻ hơi lo lắng nhưng thật ra bên trong lại

thầm mắng chửi đứa con gái ngoan hiền của mình, lại dám đem cái bộ mặt

đó ra nói chuyện với bà ngay trước mặt bạn của cô, chẳng xem người Mẹ

này ra gì cả, dù cho ngày đó bà đã làm như vậy với cô thật nhưng đó cũng là “trả nợ” cho bà, công nuôi nấng, tiền tài bà bỏ ra để có một Triệu

Khánh Thư như bây giờ. Đúng, đó cũng chỉ là trả nợ mà thôi.



-

A..con là bạn của Khánh Thư sao? Con tên gì? – Bà lập tức di chuyển sang hỏi nó, Khánh Thư ngồi đó nhìn mà cũng ngứa con mắt, bà ấy cứ hể gặp

bạn cô lại cứ hỏi tên gì, mấy tuổi, ở đâu này nọ, lần nào gặp đứa con

gái nào hơi bằng hoặc hơn tuổi hơn cô đều nghĩ là con gái thất lạc của

mình, chẳng phải lố bịch lắm sao, cô cũng muốn đào lỗ chui xuống cho

xong



- Thôi đi Mẹ, đừng cứ hể gặp ai Mẹ cũng nghĩ là con gái thất lạc của mình, cô ấy là tiểu thư nhà giàu đó, không phải là chị hai đâu. Với lại con nghĩ, Mẹ cũng chẳng thể có được đứa con gái vừa tốt vừa

ngoan như Tuyết Nhi đâu.



Khánh Thư bực bội đứng dậy kéo nó đi ra

khỏi quán để bà đứng đó nhìn theo mà tức sôi máu, con nhỏ này, lâu ngày

chưa dạy dỗ lại dám giở cái giọng mất dạy đó nói với bà, lần này về xem

bà sẽ dạy lại cô như thế nào.



- Sao cô lại như vậy với bà ấy, dù sao cũng là Mẹ cô. – Nó thắc mắc, ôn nhu hỏi



- Bà ta không phải Mẹ tôi, chẳng có người Mẹ nào lại đem con mình cho

người khác cả. – Cô tức giận, giọng nói trẻ con thường ngày lại trở nên

lạnh lùng như thế, chắc đã xảy ra chuyện gì thật sự không tốt, thôi thì

chuyện cô ấy muốn về Việt Nam nó sẽ nói giúp, cũng nên để Khánh Thư về

thăm lại nơi cô sinh ra



[…]



Nó hiện giờ đang ở trước nhà

Khánh Thư, đợi cô mở cửa, mà cũng phải công nhận, nhà cô ấy còn hơn cả

biệt thự, lấy màu trắng và xanh dương làm chủ, nhìn vào cảm thấy thật

mát mẻ. Nghe tiếng cánh cửa mở ra, nó mới lon ton đi theo cô vào nhà,

đúng lúc đó bà Triệu cũng về đến, thấy nó như thấy tiền, liền chạy lại

cười tươi hớn hở bắt chuyện với nó, ngay cả con gái của mình cũng “bơ”
- Cẩn thận đi!



Hắn ta bước đi một nước để lại bóng hình nhỏ nhắn đó đứng trong màn đêm

lạnh giá bởi gió trời của Mỹ. Cô gái đó cắn răng, hai tay nắm chặt lại

thành hình nắm đấm, gương mặt xinh đẹp cũng hiện rõ sự tức giận, sao hắn ta dám nói với cô với thái độ như thế, tình hình gì đây chứ, lúc đầu

còn ngọt ngào bảo cô đi gặp người đó, vậy mà bây giờ lại tỏ vẻ vậy sao,

hắn ta thậm chí không thèm hỏi thăm đứa bé trong bụng của cô, dù sao

cũng là cốt nhục của hắn, lại lạnh lùng như thế, để đó rồi coi, cô sẽ

trả lại anh gấp đôi.



Cả đám sau khi làm thủ tục xong liền lên máy bay ngồi, Khánh Thư quả nhiên may mắn khi mua trúng vé máy bay của hãng nó đi, lại cùng một chiếc, cùng một khoang, thật quả là quá may mắn

rồi.



Không giờ không phút. Trên máy bay ai cũng đã chìm vào giấc

ngủ, riêng chỉ có Khánh Thư là vẫn còn thức nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm

những vì sao tinh tú lấp lánh trên bầu trời, cảm thấy thật thương hại

cho mình, cô không thể giống chúng, lấp lánh như thế, trong sáng như

thế, một người như cô, sao có thể so sánh với chúng? Liếc mắt nhìn nó

đang an tĩnh nằm cạnh bên, lòng chợt dâng cảm giác ấm áp, nếu như nó có

thể là chị của cô thì hay biết mấy, như thế thì trong những năm này, cô

không phải một mình.



- Này, chưa ngủ à? – Nó đột nhiên vỗ vai Khánh Thư làm cô giật nảy người, ấy thế mà lúc nãy tưởng nó đã ngủ rồi chứ



- Không ngủ được. – Cô mệt mỏi lắc đầu, hai tay đan vào nhau



Nó nhìn thấy Khánh Thư như thế, dường như có tâm sự gì muốn nói nhưng lại ngại, có phải là vì Mẹ cô?



- Có tâm sự sao? Có gì cứ nói với tôi, tôi sẽ ngồi nghe cô nói. – Nó nắm lấy bàn tay đang lạnh của cô, mỉm cười nói



Khánh Thư ngước mặt lên nhìn nó, nhìn thấy nụ cười thiên thần đó lòng không

khỏi xúc động mà bật khóc, dụi đầu vào người nó như một đứa con nít mới

bị ăn hiếp.



- Làm sao vậy? – Nó thắc mắc, bàn tay thon thả vuốt mái tóc mềm của cô



- Nếu tôi nói ra cô có phải cũng bỏ rơi tôi? – Khánh Thư vẫn như đứa con nít, khóc ướt cả một mảng áo của nó



- Nhưng chuyện gì cơ?? – Nó hỏi, thấy không có tiếng hồi đáp liền đồng ý. – Được rồi, tôi hứa sẽ không bỏ cô đâu, dù cô cướp giật, giết người tôi cũng không bỏ cô. Mà chắc không phải chuyện đó đâu nhỉ…?



Khánh

Thư thả nó ra, gạt đi hết giọt nước mắt trên má, tịnh tâm lại một hồi

rồi bắt đầu kể câu chuyện của mình cho nó nghe, nó cũng khá bất ngờ,

thật không tin rằng Triệu Khánh Thư mà nó quen biết lại có một quá khứ

đau khổ như vậy, tủi nhục như vậy. Giọng điệu của cô cũng chẳng có chút

gì là giả dối, mà ai lại đi nói dối chuyện này làm gì, cô cũng chẳng

muốn tự rước họa vào thân đâu nhỉ.Vậy nếu nói ra, bà Triệu là đang đóng

kịch trước mặt nó sao? Tại sao chứ?