Dụ Đồng
Chương 17 :
Ngày đăng: 06:53 19/04/20
“Buồn ngủ quá, ngũ ca… Huynh không thấy buồn ngủ sao?” Nằm dài lên mặt bàn, Ti Thanh Lâm lúc này đang mắt nhắm mắt mở thì thào than vãn. Nói rồi hắn ngáp một cái rõ to.
“Tối qua đệ lại mải chơi đến tận khuya không đi ngủ chứ gì?” Nhìn lục đệ vừa đến đã nằm ườn xác lên bàn ngáp ngắn ngáp dài, Ti Cẩm Sương vừa cười vừa hỏi.
“Lục đệ à, tối qua ngươi đi rình mò ăn trộm ở đâu hay sao mà mới sáng sớm đã buồn ngủ như vậy rồi?” Nhìn Thanh Lâm sắp gục đến nơi, Ti Đạm Vũ bắt đầu trêu chọc.
Trong thoáng chốc, tất cả mọi người trong Thái thư viện đều nhìn chằm chằm vào cái thân hình đang nằm dài trên mặt bàn. Một lúc sau mới thấy Ti Thanh Lâm lên tiếng : “Nhị ca, đừng lấy bụng ta suy ra bụng người. Đệ đâu giống như huynh, đêm hôm khuya khoắt vẫn còn dám ra ngoài chơi. Tối qua, đệ nghe thấy tiếng mèo kêu bên ngoài liền chạy ra tìm cả buổi. Lúc về chưa ngủ được bao lâu thì đã bị gọi dậy” Ti Thanh Lâm bất mãn nói.
Nghe vậy, tất cả mọi người đều cười rộ lên, ngay cả thường ngày lạnh nhạt nghiêm túc như Ti Lam Hạ trong mắt cũng có chút ý cười. Mọi người đang cười nhạo Thanh Lâm thì đột nhiên, một giọng nói trong trẻo nhẹ nhàng truyền từ ngoài cửa vào : “Chủ tử, đến Thái thư viện rồi.”
Tất cả đều cảm thấy nghi hoặc liền ngước ra cửa và… sững sờ nhìn người vừa tới.
“Chủ tử, túi sách của ngài đây.” Huyền Ngọc đưa cái túi đang cầm trong tay cho chủ tử. Lúc chủ tử thông báo hôm nay sẽ đến thư viện, hắn giật nảy cả mình. Hai năm đã qua… sao bây giờ chủ tử mới muốn đến thư viện? Huyền Ngọc từng nghĩ chủ tử sẽ không bao giờ bước chân vào nơi này, lúc nãy trên đường đi hắn vẫn còn không tin đây là sự thật. Đến khi đến cửa thư viện, nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cười đùa huyên náo, hắn vội quay đầu lại nhìn chủ tử, sợ người lại quay lưng bỏ đi như lần trước. Không ngờ chủ tử vẫn sải bước tiến đến, đi vào bên trong. Đến lúc này Huyền Ngọc mới hiểu, chủ tử thực sự muốn đến thư viện học.
Cầm lấy túi sách trong tay Huyền Ngọc, thấy Huyền Ngọc, Huyền Thanh vẫn đứng yên đó không nhúc nhích, Hàn Nguyệt lạnh nhạt nói : “Trở về.”
Nghe chủ tử ra lệnh, Huyền Ngọc Huyền, Thanh nhìn về phía Hàn Nguyệt nói : “Chủ tử, nô tài đứng đây chờ ngài.”
Hai người vừa nói xong, Hàn Nguyệt lại tiếp tục : “Trở về.” Âm thanh đã có chút không kiên nhẫn.
“Còn đây là cửu đệ, Ti Phong Nham.”
“Thất ca, ngày tốt lành.” Âm thanh non nớt mang theo chút mềm yếu, Ti Phong Nham lúc này có chút sợ sệt nhìn thất ca của mình.
“Còn đây là thập đệ, Ti Mang Nặc.”
“Xin chào, thất ca.” Giọng nói cực kỳ vui mừng.
Rồi đột nhiên, trên mặt Diệu Nhật thoáng lộ vẻ bất an, chỉ tay về phía một người mặt mũi tái mét đứng cách đó không xa, nói : “Đó là lão bát, Ti Hoài Ân.”
“Thất… Thất điện hạ.” Ti Hoài Ân run rẩy lên tiếng. Hắn không nghĩ rằng người này sẽ cho phép hắn gọi một tiếng ‘ca ca’.
Giới thiệu xong xuôi, tất cả mọi người đều nhìn về phía Ti Hàn Nguyệt chờ đợi xem nó sẽ làm gì. Bỗng nhiên, Hàn Nguyệt bỏ chiếc mũ trùm xuống nhìn tất cả, nói : “Ti Hàn Nguyệt.” rồi lại đội mũ lên, đi về vị trí của mình ngồi xuống.
Tất cả đều sững sờ… kinh ngạc… cao hứng… nhưng tâm trạng cũng đầy phức tạp…