Hình Đồ
Chương 568 : Đăng cơ (5)
Ngày đăng: 01:45 20/04/20
Lục Giả lần này đi sứ, cũng không bái kiến Chu Thị. Nghe người ta nói,
Chu Thị thân thể không tốt đã đóng cửa dưỡng bệnh mấy tháng nay. Nhưng
tình hình cụ thể thế nào, Lục Giả cũng thăm dò được rõ ràng.
Với tư cách là lão thần nước Ngụy, tình hình Chu Thị hôm nay cũng không được tốt. Đặc biệt sau khi
Ngụy Cữu chết trận, Ngụy Báo leo lên Vương vị, dần dần xa lánh Chu Thị.
Vua nào triều thần nấy, đây là quy luật từ xưa tới nay. Chu Thị với tư
cách là thân tín của Ngụy Cữu, thậm chí địa vị trước kia còn cao hơn
Ngụy Báo. Nhưng Ngụy Cữu chết rồi, Ngụy Báo nhìn Chu Thị cảm giác không
quá thoải mái, hơn nữa có rất nhiều vấn đề trái ngược với Chu Thị.
Ví dụ như, Chu Thị cho rằng: Thực lực nước Ngụy hôm nay không mạnh, ăn
nhờ ở đậu. Ngụy Báo cần phải nằm gai nếm mật, noi theo Việt Vương Câu
Tiễn, âm thầm tích trữ lực lượng.
Nhưng Ngụy Báo lại là người
thích xa hoa, hơn nữa xuất thân của Chu Thị không cao, vì thế Ngụy Báo
càng coi thường y, từng nói với người khắc rằng:
- Chu Thị, một lão chân đất lại trộm được địa vị cao.
Ý nói: Chu Thị chẳng qua chỉ là một gã nhà quê, cũng có thể làm Thừa Tướng một nước?
Dần dần, Ngụy Báo càng xa lánh Chu Thị.
Mà Chu Thị cũng tự mình hiểu lấy, tuy trong lòng cố nén giận, nhưng
không hề biểu lộ ra mặt, về sau dứt khoát cáo bệnh, không thèm để ý tới
việc chính vụ.
Ngụy Báo không thấy Chu Thị, đương nhiên càng
thêm thoải mái. Tuy Chu Thị là thừa tướng, nhưng trên thực tế đã sớm mất quyền lực, chỉ là vì y là lão thần, cho nên vẫn để cho y đảm nhiệm vị
trí này.
Cho nên, khi Lục Giả tới nước Ngụy, từ đầu đến cuối
cũng không thấy bóng dáng Chu Thị. Thật không ngờ, y lại đứng trên đường ngăn cản. . .
Lục Giả vốn kinh hãi, nhưng thoáng chốc lại hiểu ra dụng ý của Chu Thị.
- Chu Thừa Tướng, Lục Giả lần này vì chuyện công mà đến, không thể đến
bái kiến lão Thừa Tướng, thực sự mong lão Thừa Tướng thứ lỗi. Đang đợi
chuyện xong xuôi sẽ qua phủ bái kiến, không ngờ lão Thừa Tướng lại đích
thân đến đây. Ha ha, trước khi đi, Đường Vương còn dặn dò Lục Giả thay
Đường Vương vấn an lão Thừa Tướng.
Chu Thị cười lạnh một tiếng:
- Đường Vương vẫn còn nhớ cố nhân?
Phàn Khoái nói rất không có đạo lý, khiến Lục Giả không nhịn được bật cười.
Chu Thị trầm ngâm một hồi:
- Thị cũng sớm có lòng muốn nương nhờ Đường Vương, chỉ là không có lễ
ra mặt, cho nên. . .Chỉ có điều, Lục Lang Trung lần này đến đây, chính
là cho ta một cơ hội. Mong Lục Lang Trung chuyển cáo tới Đường Vương
điện hạ, nói Thị nguyện ý đầu hàng. Nhưng. . . khi Đường Vương chiếm
đóng Hà Lạc, cũng là ngày Chu Thị quy thuận. Đến lúc đó, Thị có lễ vật
muốn dâng tặng, kính mong Đường Vương kiên nhẫn.
Phàn Khoái không hiểu rõ hàm ý trong lời nói của Chu Thị.
Nhưng Lục Giả lại hiểu, y hít sâu một hơi, nhẹ giọng hỏi:
- Ý của Chu Thừa Tướng, chẳng lẽ là muốn mang cái kia. . .
Chu Thị vội vàng đưa tay ra hiệu đừng có lên tiếng, sau đó gật gật đầu:
- Việc này cần có Đường Vương hợp tác, Hà Lạc không yên ổn, Chu Thị cũng khó có thể làm.
Lục Giả liên tục gật đầu:
- Việc này là chuyện trong đại, ta phải mau chóng quay lại Hàm Dương
bẩm báo. Chu Thừa Tướng, chuyện có thể làm thì làm, nếu như không làm
được thì đừng miễn cưỡng. Đại Vương cần không phải là một châu một huyện mà là bản thân tiên sinh.
Lời nói này, làm sao lại không
khiến người ta cảm thấy thoải mái. Trong lòng Chu Thị dâng lên một thứ
tình cảm ấm áp, đứng dậy chắp tay nói:
- Đa tạ ý tốt của Lục Lang Trung, kính mong ngài chuyển lời, nói Chu Thị vấn an Đường Vương điện hạ.
Nói xong, Chu Thị cáo từ rời đi.
Phàn Khoái ngờ vực hỏi:
- Lục Lang Trung, những lời của lão Chu rốt cuộc có ý gì?
Lục Giả không trả lời, chỉ cười cười, nói khẽ:
- Đồ Tử, chúng ta không nên chậm trễ, mau chóng lên đường quay về Hàm
Dương phụng mệnh. . . Cần phải mong chóng để Đại Vương biết việc này, để sớm đưa ra quyết định mới được. Ha ha, nếu như tiến hành thuận lợi, có
lẽ năm sau, chúng ta có thể trở về chốn cũ rồi.
Phàn Khoái nghe xong, trong mắt lóe lên ánh sáng kỳ dị.