Mạc Đạo Vô Tâm

Chương 67 : Ngày trước

Ngày đăng: 22:05 19/04/20


Một câu nói trong lúc vô tình của Như Quyên, lại động đến nỗi lòng của Khang phi. Nàng ngồi trong thùng gỗ, nhưng vẫn nghĩ đến câu nói kia của Như Quyên, “Nương nương như vậy, mới càng giống tiểu thư ngày trước.” Ngày trước, mình là như thế nào? Khang phi suy nghĩ thật lâu, mới miễn cưỡng nhớ lại được một ít.



Khi đó nàng là Thẩm gia Đại tiểu thư, là hòn ngọc quý trên tay phụ thân và đại ca. Phụ thân cưng chiều nàng đến mức có hơi quá đáng. Khi đó nàng không hiểu chuyện, cho rằng trên đời này phụ thân đối với nữ nhi đều là như vậy. Nhưng sau này nàng vào cung mới hiểu được, phụ thân là đem lòng thương yêu nữ nhi cả đời tập trung vào mười mấy năm này.



Ngay từ đầu, phụ thân đã quyết định muốn đưa nàng tiến cung. Phụ thân một đời học giả uyên thâm, đương nhiên hiểu được thâm cung hiểm ác. Nhưng vì Thẩm gia, phụ thân không thể không làm như vậy. Nàng từng oán giận, từng căm phẫn, thế nhưng khi nàng sống lâu trong thâm cung, dần dần cũng hiểu được nỗi khổ tâm của phụ thân.



Thẩm gia, một đại gia tộc như vậy, trong cung không thể không tồn tại thế lực. Trong tất cả các nữ tử của Thẩm gia, nàng Thẩm Thu Hoa không thể nghi ngờ là lựa chọn tốt nhất. Đưa một người không ra gì tiến cung, không phải tự thân khó bảo toàn, mà là không rảnh để quan tâm đến chuyện khác, hoặc chỉ biết tranh sủng mà quên mất mục đích tiến cung thực sự của mình. Chỉ có nàng mới có thể. Nàng kế thừa vẻ đẹp mỹ mạo của mẫu thân, nho nhã của phụ thân. Thuở nhỏ được danh sư chỉ bảo, gia học uyên thâm.



Phụ thân vì muốn nàng có thể thích ứng với cuộc sống trong thâm cung mà đối với việc dạy bảo nàng cực kì coi trọng. Tâm cơ mưu trí của phụ thân đều thuộc hàng thượng đẳng, đã từng quyền nghiêng triều dã*. Nhưng bởi vì sợ công cao chấn chủ** mà không thể không thịnh niên thoái ẩn. Cũng may người yêu thích nhàn vân dã hạc, tự tại sơn dã***. Bởi vậy nàng cũng kế thừa điểm này. Có năng lực tranh đoạt Hậu vị, nhưng lại không có tâm tư kia. Thân là sủng phi tám năm, cũng chưa từng vì Thẩm gia đề cập tới một yêu cầu quá phận nào. Nàng biết rõ, trăng tròn lại khuyết, nước đầy sẽ tràn, Thẩm gia có thể có địa vị như ngày hôm nay, cũng là bởi vì Thẩm gia không vượt quá bổn phận, càng không công cao chấn chủ. Hiểu được buông tay, mới là đạo lý lớn nhất mà phụ thân dạy nàng.



*Quyền nghiêng triều dã: Trong tay nắm quyền hành vô cùng lớn



**Công cao chấn chủ: Chỉ tình huống kẻ bề tôi có công lao hiển hách đến mức lấn át cả chủ quân, khiến người ở ngôi cao phải thấy lo lắng không yên.



***Nhàn vân dã hạc: Mây thảnh thơi nhàn rỗi, hạc hoang dã tự do.



Chính bởi vì như thế, nhiều năm qua, nàng đối với cái gì cũng không có hứng thú. Cho dù là bị hãm hại, cho dù là bị oan uổng, nhiều khi, nàng cũng chẳng muốn đi biện giải. Hoàng thượng đối với nàng thủy chung luôn có một loại tín nhiệm đặc biệt. Loại tín nhiệm này không giống với tín nhiệm của Hoàng hậu, đó là tín nhiệm giữa phu thê, mà Hoàng thượng đối với nàng, càng giống như là với một người bạn cũ lâu năm. Bởi vì biết mình sẽ không đi làm chuyện không nên làm, sẽ không đề cập đến yêu cầu quá phận, cho nên Hoàng thượng có thể yên tâm mà sủng ái, bởi vì nàng sẽ không được sủng mà kiêu, gây ra phiền toái không cần thiết.



Có đôi khi Khang phi suy nghĩ, có lẽ tình yêu của Hoàng thượng đều dành cho Hoàng hậu. Mình cũng tốt, những người khác cũng tốt, kỳ thật đều chưa từng giành được tình yêu của Hoàng thượng. Thứ các nàng được hoặc mất đi, đều là sủng ái. Ở phương diện này, không có tình yêu. Thông minh như nàng, làm sao không hiểu, phương thức ở chung như vậy mới là tốt nhất. Song phương có sở cầu, hai bên cùng có lợi. Nàng, có điều cũng chỉ là một ràng buộc giữa Thiên gia và Thẩm gia mà thôi.




Dương Quỳnh nghe vậy cười làm nũng nói: “Ta biết ngươi nhất định sẽ nghĩ cho ta mà. Thiên Linh tỷ tỷ từ trước đến này đều là người hiểu rõ nhất.”



Da đầu Thiên Linh run lên, bộ dáng Dương Quỳnh làm nũng thật không dám khen tặng. Nàng lui về sau một bước, sẵng giọng: “Nói chuyện nghiêm chỉnh với ngươi, ngươi lại tới nói giỡn. Sớm biết như vậy sẽ không giữ lại cho ngươi, cho ngươi đói chết đi!” Nói xong, xoay đầu một cái, quay về giường mình.



“Ngươi không phải người nhỏ mọn như vậy chứ. Hơn nữa ta đang khen ngươi mà.” Dương Quỳnh ăn một ít, trong bụng đã có cái lót dạ, cũng không gấp gáp như vừa rồi nữa.



Thiên Linh quay đầu lại hỏi: “Nghe nói hôm nay ngươi là người mặt mày rạng rỡ nhất, được rất nhiều ân điển.”



Lúc này Dương Quỳnh mới nhớ tới, vội vàng mang kiếm Ánh Nguyệt được Hoàng thượng ban thưởng đưa cho Thiên Linh xem. Thiên Linh không hiểu về binh khí, nhìn thoáng qua, tụt hứng nói: “Cái gì vậy, không oai phong chút nào.”



Dương Quỳnh nói: “Binh khí thì cần oai phong làm gì? Đây là dùng để giết người, không phải để dọa người.”



Vừa nghe thấy “Giết người”, Thiên Linh nghiêm túc nói: “Kiếm này là vật được ngự tứ?”



Dương Quỳnh gật đầu, “Hoàng thượng cho phép ta ở trong cung mang kiếm hành tẩu.”



“Đây thực sự là thiên đại ân điển rồi.” Thiên Linh lộ vẻ mặt hâm mộ.