Người Phụ Nữ Của Tổng Giám Đốc

Chương 447 : Thế giới hai người

Ngày đăng: 18:44 19/04/20


Thiên Tình ăn bữa sáng qua loa xong, lúc này An Gia Khải mới vừa lòng,

đồng ý cho cô kéo chiếc va li ra ngoài. Lúc trước Thiên Tình cũng đã vài lần mơ tưởng đến chuyện tranh đấu với anh, nhưng mà không lần nào thắng được nên đành phải bỏ qua.



Lên máy bay, đương nhiên là ở khoang hạng nhất, trong cabin chỉ có cô và An Gia Khải. Bay được một lúc, Thiên Tình bắt đầu cảm thấy hơi mệt mỏi, cô ghé vào cửa sổ bên cạnh máy bay nhìn mây trời, nhìn chán cô liền ngủ thiếp đi.



Vốn đang xem tài liệu, An Gia Khải quay đầu lại, nhìn thấy thân thể nhỏ

bé của cô đang cuộn mình ở nơi đó. Hàng lông mi dài buông rủ che đi đôi

mắt xinh đẹp, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô kề ở ô cửa sổ, dù bị biến đổi

bởi sự đè ép, nhưng vẫn giữ được vẻ đáng yêu như cũ.



Bất giác, anh liền mỉm cười, nhờ tiếp viên hàng không mang tới một chiếc chăn mỏng. Anh ôm cô ra, đặt cô nằm gối đầu lên lên đùi của mình, sau

đó đắp chiếc chăn mỏng có kẻ ô vuông lên người cô.



Khi lật xem tài liệu, động tác của anh cũng theo bản năng trở nên nhẹ

nhàng hơn, nhưng lúc này suy nghĩ của anh không còn chuyên tâm vào tài

liệu như lúc bình thường được nữa. Anh hơi cúi đầu nhìn cô, trên chiếc

trán mềm mại của cô lộ ra một vết hơi đỏ nằm kề ngay phía trên gương mặt trắng nõn. Cô ngủ rất say, có lẽ là do buổi sáng anh gọi cô dậy quá

sớm.



Thân thể nhỏ nhắn của cô xoay vặn ở trong lòng anh như muốn tìm một tư

thế thoải mái nhất. Cô cuộn lại trong lòng anh, áp mặt vào nơi bụng dưới ấm áp, cánh tay nhỏ ôm chặt vào eo của anh.



Đúng là một tư thế ngủ kiểu rất tin cậy.



Anh dứt khoát đóng bút lại, cúi đầu nhẹ nhàng hôn cô. Anh đã suy nghĩ kỹ rồi, sau đợt công tác này anh sẽ đến nhà cô để cầu hôn. Cho dù tình cảm của cô đối với anh chưa thân thiết lắm anh cũng không sợ... trong lòng

cô vẫn còn nghĩ đến Mộ Cẩn Hiên, anh cũng không sợ... thời gian còn dài, anh không tin không có cách xoay chuyển tình cảm của cô.



Tựa hồ nụ hôn của anhl àm cho cô bị cảm giác ngứa, bàn tay nhỏ quơ quơ

lung tung như muốn gạt vào mặt anh. Nhưng An Gia Khải lại nổi lên ý định muốn trêu chọc cô, anh tránh ra, rồi nhẹ nhàng mổ từng phát từng phát

vào ngón tay của cô.



Rốt cục Thiên Tình bị anh làm tỉnh giấc, một đôi mắt to còn đang ngái ngủ, hơi mơ mơ màng màng quan sát anh.



Ánh mắt thuần khiết nhìn anh đầy vô tội, quả thực đã làm cho trái tim của anh dường như tan chảy ra.



"Thiên Tình, anh thích em!" Lời tuyên bố thẳng thắn một lần nữa lại được anh thốt ra. Chính An Gia Khải cũng giật mình kinh ngạc, ánh mắt Thiên

Tình lại càng mở lớn hơn. Bàn tay nhỏ bé của cô chống vào lồng ngực của

anh, dự định muốn ngăn cản nụ hôn của anh... ai ngờ anh hoàn toàn không

thèm để ý đến sự kháng cự ấy, cứ hung hăng tiếp tục hôn cô. . .



Kỳ thật anh đang muốn che giấu sự xấu hổ của mình... Một người đàn ông

đã hai mươi tám hai mươi chín tuổi, hết lần này tới lần khác, không


Thiên Tình cúi đầu, nhìn vẻ mặt bình thản của anh đang cúi xuống tháo

giày cho mình, trong ngực không khỏi cảm thấy đau xót, nỗi đau xót bởi

sự rung động, anh không nên đối xử tốt với cô như vậy, mà cô, cũng không có cách nào tiếp nhận lòng tốt của anh như thế.



" Ông chủ... anh đừng đối xử tốt với tôi như vậy." Bàn chân trần nhỏ

nhắn của Thiên Tình dẫm trên bờ cát mềm mại, những hạt cát mịn màng chui qua kẽ ngón chân, tạo cảm giác ngưa ngứa dễ chịu.



Nhưng An Gia Khải đã xách đôi giày của cô, đứng lên cười dịu dàng: " Anh lại thích đối xử với em thật tốt."



Chỉ một câu nói ấy của anh, đã làm cho toàn bộ những lý do thoái thác

mà cô chuẩn bị sẵn chạy ngược trở lại vào trong. Cô cắn môi dưới, vụng

trộm liếc anh một cái, quả thật anh đã thích cô rồi sao ?



Cứ như vậy, anh nắm tay cô suốt dọc con đường thật dài ven biển mà đi

về phía trước. Gió biển thổi tới, có cảm giác ẩm ướt, mằn mặn, hơi lạnh, nhưng lại thật tươi mát... Thiên Tình tựa hồ cảm thấy những áp lực nặng nề trong lòng lúc trước cũng dần dần tiêu tan.



Cảm giác bàn tay nhỏ đang ở trong lòng bàn tay mình dần dần trở nên

lạnh hơn, An Gia Khải dứt khoát ôm cô vào trong ngực: " Lạnh không, bây

giờ chúng ta trở về nhé ?"



" Tôi vẫn còn muốn đi một lúc nữa." Thiên Tình cảm thấy cái ôm của anh

thật sự rất ấm áp, hơn nữa, cũng rất hiếm khi cô lại không hề bài xích

những chuyện như vậy. Cô còn nhớ, ngày trước khi còn đi học, cũng từng

có những bạn trai theo đuổi cô, thậm chí cô đã từng bị cưỡng hôn, cưỡng

ôm... khi ấy cô có một loại cảm giác khó chịu không nói nên lời, giống

như bọ con sâu bò qua trên mặt, thật ghê tởm.



Nhưng khi anh hôn cô, thậm chí cô còn có chút ngây ngất, lúc anh ôm cô, cô cảm thấy mình thật an tâm.



Nhớ lại nụ hôn ban ngày ở trên máy bay, trái tim Thiên Tình không kìm

chế nổi, chợt đập loạn lên một hồi đến nóng bừng cả người, may mắn, màn

đem tối đen đã che không cho anh thấy biểu tình của cô trong giờ phút

này.



" Đây là nơi ba mẹ em đã quay về sống bên nhau." Thiên Tình hít sâu một ngụm không khí ẩm ướt: " Thực hâm mộ ba mẹ..."



" Vậy sao, chuyện tình của Thân tiên sinh và Thân phu nhân quả thực

đúng là truyền kỳ, bấy giờ không biết bao nhiêu người vẫn còn nhớ mãi

không quên tình sử của hai người."