Nhật Ký Tiểu Hòa Thượng Ở Thành Phố
Chương 10 : Tự đào hố chôn mình
Ngày đăng: 16:46 30/04/20
SSau khi dùng xong bữa sáng, mười thiếu niên lần lượt rời đi. Hôm nay là ngày bắt đầu của kì nghỉ đông, vốn dĩ phải là thời gian nhàn nhã nhất của học sinh, nhưng cha mẹ lại quá kì vọng vào tương lai thành công của chúng nên tiếp tục đăng kí cho con mình học hết lớp này đến lớp kia. Vì vậy, đến cuối cùng chỉ còn lại Tiểu Đầu Trọc không có việc gì làm, cùng với tên béo Hàn Hùng và thiếu niên đeo kính Lăng Phi.
“Nhà của em ở đâu để bọn này đưa em về?” Thấy Tiểu Đầu Trọc chỉ là một đứa trẻ con, Lăng Phi quả thật không yên tâm để cô bé về nhà một mình nên mới tốt bụng đề nghị, nhưng câu hỏi này lại khiến Tiểu Tịnh Trần choáng váng.
Một tiểu hòa thượng từ nhỏ đã sống ở dưới chân núi thì sẽ có thói quen thân thuộc với thiên nhiên, nhưng ở nơi thành thị mà thép trộn lẫn với bùn đất này thì bé lại hoàn toàn là một dân mù đường. Hai bàn tay nho nhỏ xoa đi xoa lại cái đầu tròn xoe bóng loáng của mình, đôi mắt ngây thơ ngập nước, ánh mắt mờ mịt.
Lăng Phi cạn lời, theo bản năng xoa lên cái đầu bóng loáng kia của Tiểu Tịnh Trần. Tên béo Hàn Hùng đảo tròn mắt, ánh mắt tràn ngập vẻ thể tin nổi nói, “Không thể nào, đứa nhỏ ngốc này ngốc đến mức thậm chí ngay cả nhà mình ở đâu cũng không biết nữa.”
Giọng nói của tên béo rất lớn, dẫn tới không ít người xung quanh ngoái lại quan sát. Lăng Phi không thèm nể nang gì nện cho nó một quyền, tên béo ôm cái gáy, đau chảy nước mắt lại bị Lăng Phi trừng mắt một cái, sau đó cậu ta nói với Tiểu Đầu Trọc, “Vậy người nhà em có biết sáng nay em ra sân thể thao tập luyện không?”
Bé gật đầu.
“Được rồi, chúng ta quay trở lại sân tập chờ người nhà em tìm đến đó, cũng thuận tiện huấn luyện thêm cho em luôn.”
Cái gọi là huấn luyện thêm kia chính là huấn luyện chơi bóng rổ. Kể từ khi nhìn thấy Tiểu Đầu Trọc không biết làm cách nào mà ném bóng vào rổ phát nào trúng phát ấy này, Lăng Phi giống như nhặt được ngọc quý. Với đám con nhà giàu bọn chúng, cạnh tranh về quyền lực hay gia thế đều quá nhàm chán, vô vị, bọn chúng vẫn ưa thích so bì năng lực của chính bản thân mình hơn, ví như đánh nhau hay chơi bóng, đại loại như vậy. Nếu như có thể tìm được phương pháp thắng lợi áp đảo đối phương thì so với việc khoe khoang về cha mẹ sẽ càng có cảm giác thành tựu hơn.
Bóng rổ chính là hạng mục thi đấu thể thao không thể thiếu của các thanh thiếu niên, vậy nên Lăng Phi vô cùng chân thành và cẩn thận dạy dỗ Tiểu Tịnh Thần ngay từ những quy tắc chơi, tên béo cảm thấy nhàm chán nên rất tự nhiên cầm lấy quả bóng bên cạnh chạy ra sân chơi.
Sau khi nói xong một loạt luật chơi, Lăng Phi nói đến mức khô cả miệng, “Có hiểu không?”
Tiểu Tịnh Trần chớp đôi mắt to tròn ngây thơ sáng ngời nhìn Lăng Phi, Lăng Phi khẽ bật cười ôm trán nói, “Anh thật ngốc mà, em còn nhỏ như vậy thì đâu thể nghe một lần mà đã nhớ được, chỉ cần em nhớ kĩ nhưng quy tắc quan trọng là được...”
“Mẹ nó, hóa ra mày là con cháu nhà họ Bạch, sao không nói sớm chứ?”
Thấy bạn béo gào thét, Lăng Phi hơi sững sờ, bỗng nhiên quay đầu nhìn lại, trước đó bị sự thật “Ba của bé ngốc đã tới rồi” làm cho hoảng loạn nên nhất thời không nhìn rõ người “ba” kia là ai, hiện giờ quay đầu nhìn kĩ lại thì quả thật đúng là người của nhà họ Bạch!
Ánh mắt của Lăng Phi nhìn Tiểu Đầu Trọc có phần phức tạp, Tiểu Đầu Trọc không hiểu đầu đuôi thế nào, xoa cái đầu trọc hỏi, “Con cháu nhà họ Bạch thì sao?”
Tên béo: “...” Nó có thể nói ra chuyện nó từng bị đám trẻ con của nhà họ Bạch đánh đến mức phải nhập viện ba tháng được sao? Lệ rơi~!
Lăng Phi: “...” Nó có thể nói thằng nhóc đấu với chúng nó dữ nhất chính là tên ác ôn của nhà họ Bạch không? Nhìn trời!
Thật ra, chúng nó muốn mượn thiên phú của bé ngốc này để đè bẹp đám trẻ nhà họ Bạch kia, chúng nó là tên ngốc mới đúng, cào tường!
Tên béo và Lăng Phi đều cùng ủ rũ rời đi. Lúc gần đi, tên béo khóc không ra nước mắt nhìn cô bé đầy oán giận làm Tiểu Đầu Trọc không hiểu vì sao, chỉ biết chớp mắt. Hai bạn nhỏ đã đi rồi, Tịnh Trần lập tức chạy vội về phía Bạch Hi Cảnh đứng dưới tàng cây: “Ba ơi!!!!”
Bạch Hi Cảnh thuận tiện bế bé lên, “Không ngờ chỉ mới ngày đầu tiên thôi mà con đã có thể kết bạn mới rồi, có vui vẻ không?”
Tịnh Trần gật đầu liên tục không ngừng, đến mức cái đầu trọc cũng sắp rớt đến nơi, “Những tiểu thí chủ dưới núi đều là những người tốt, còn mời con ăn màn thầu nữa!”
Bạch Hi Cảnh: “...” Con trai, chúng ta có thể có mục tiêu chút không, chỉ vài cái bánh bao thôi đã mua chuộc được con rồi!