Quan Môn

Chương 620 : Hồ Hán rất đau đầu

Ngày đăng: 12:48 18/04/20




Tất cả loại chuyện này ở trên đời, thật sự là rất không thích hợp với quan trường.

Lúc trước Khuất Nguyên ngược lại là cũng nghĩ như vậy, nhưng đáng tiếc hắn cuối cùng cũng quăng cho cá sông La Giang ăn luôn rồi, cái sự thật này, từ mấy ngàn năm trước cho tới nay đều không có thay đổi.

Mặc dù có hùng tâm bừng bừng muốn cải biến hết thảy, nhưng về sau mới phát hiện, cái bị thay đổi kỳ thật chính là bản thân hắn, bánh xe lịch sử cho đến bây giờ đều là cuồn cuộn mà lăn, sẽ không bởi vì bất kỳ kẻ nào mà dừng lại, lại càng không cản phải nói là thay đổi đường đi.

Muốn dùng lực lượng của một người khiêu chiến toàn bộ xã hội, không thể nghi ngờ đều là chuyện hoang đường viển vông.

- Cùng anh ở một chỗ, em chịu thiệt thòi rất nhiều.

Sở Tịnh Huyên sâu kín nói ra với Diệp Khai.

- Ở một chỗ với em, là anh đuối lý.

Diệp Khai gãi đầu tỏ vẻ nói.

- Đây là anh thiếu em đấy.

Sở Tịnh Huyên dùng ngón tay chạm vào ngực Diệp Khai nói ra.

- Nếu là em thiếu anh, thì khá là phiền toái rồi.

Diệp Khai nghiêm mặt nói.

Sở đại tiểu thư buồn bực một hồi, đột nhiên thấy một đám thủy điểu như đám mây trắng từ xa xa bay tới, không biết là chủng loại gì, không khỏi có chút ngạc nhiên kêu lên.

- Khí trời lạnh như vậy, cư nhiên cũng có thể nhìn thấy thủy điểu, thật sự là kỳ lạ quý hiếm.

Diệp Khai cũng có một chút líu lưỡi.

- Anh nói chuyện, có đôi khi thật không làm cho nữ hài tử vui.

Sở Tịnh Huyên cảm thấy lời nói của Diệp Khai rất phá hư không khí đấy.

- Cùng em ở một chỗ, tùy thời tùy chỗ đều có thể gặp được kỳ tích của sinh mạng a!

Diệp Khai lập tức sửa chữa sai lầm của mình, rất là ngạc nhiên nhìn xem đám thủy điểu kia cảm thán nói.

- Phốc, đây cũng là quá giả…

Sở Tịnh Huyên lập tức bị biểu lộ dối trá của Diệp Khai làm cho tức cười.

Hai người cười đùa một hồi, Sở Tịnh Huyên còn nói thêm:

- Kỳ thật, em cũng nhận thấy được cô bé Miêu Miêu kia thật không tệ, theo Hồ Hán thật sự là trắng tay rồi.

- Nha.

Diệp Khai lên tiếng, hiển nhiên đối với vấn đề này từ chối cho ý kiến.
- Miêu Miêu bên kia thì làm sao bây giờ?

Hồ Hán hỏi, hắn tương đối lo lắng chuyện này, sẽ khiến cho Cố Miêu Miêu đối với hắn sinh ra cái nhìn khác đi, lúc này trong nội tâm hơi có chút hối hận.

- Trước cứ để đấy đi, đợi nàng bớt giận rồi nói sau.

Cố lão thở dài nói.

Hôm nay trong lòng của lão cũng có chút oán giận, không chỉ là do đối với thủ đoạn nhỏ của Trần Chiêu Vũ không hài lòng, đồng thời cũng chính là Hồ Hán không xin chỉ thị liền tự chủ trương, cùng Trần Chiêu Vũ làm ra vấn đề lớn như vậy mà có ý kiến.

Nếu việc này sớm nói qua với lão mà nói…, Cố lão tuyệt đối sẽ không đồng ý cho bọn hắn làm như vậy.

Cái nỳ chính là chủ ý cùi bắp giết địch 800, tự tổn một nghìn, được không bù nổi mất.

Đối với tiểu tâm tư của Hồ Hán, Cố lão cũng thấy rõ ràng, hắn đơn giản liền là muốn tận lực thể hiện ra năng lực của mình, lại để cho Cố lão ý thức đc Hồ Hán hắn cũng không phải chỉ có dựa vào Cố gia, mới có thể đứng thẳng được.

Đáng tiếc là, Hồ Hán cũng không có nhận thức đầy đủ, hắn đối mặt với Diệp Khai là nhân vật bậc nào, Diệp gia là gia tộc bậc nào, cái này hoàn toàn không phải là thứ mà hắn có thể ứng phó nổi.

- Khi làm sự tình về sau, phải xem xét nhiều, có đôi khi, nhìn trước ngó sau cũng không phải là nghĩa xấu.

Cố lão nói ra.

Sau khi rời đi từ nhà của Cố lão, Hồ Hán đã cảm thấy hết sức buồn bực, lúc này xử lý chuyện tình xác thực rất có vấn đề, nguyên lai là nghĩ đến chuyện này, hãm hại Diệp Khai một lần đấy, thế nhưng mà bây giờ nhìn lại, không chỉ không có đạt được mục tiêu này, ngược lại là làm cho nhân gia đối với hắn càng thêm cảnh giác.

Nếu thật giống như dự đoán của Cố lão, hắn ở trong lòng của cao tầng, đã mất điểm rồi.

Còn có một chuyện mà hắn không có dự liệu được, đó chính là sắp xếp của bọn hắn đã bị Cố Miêu Miêu nghe được.

Có thể tưởng tượng được, thời điểm vị nữ hài tử kiêu ngạo này nghe tới bị bọn hắn lợi dụng, trong nội tâm sẽ phẫn nộ cỡ nào, nếu như chuyện này ảnh hưởng đến quan hệ giữa bọn họ, Hồ Hán thật sự rất lo lắng cho hôn ước của mình và nàng có hay không còn có thể được thực hiện.

Mặc dù nói cái hôn sự này là do Cố lão an bài, nhưng nếu như Cố Miêu Miêu tức giận ra đi mà nói, như vậy vấn đề này cũng khó khăn rồi, ai cũng không biết về sau sẽ phát triển thành bộ dáng gì nữa?

Đã mất đi sự ủng hộ của Cố gia, Hồ Hán hắn lại có thể đi được xa?

- Không nên nản chí…

Trần Chiêu Vũ theo Hồ Hán đi ra ngoài, hắn ngược lại là không có áp lực tâm lý gì, vỗ đầu vai Hồ Hán nói ra:

- Tranh đấu trên quan trường, không ai có thể vĩnh viễn đứng ở thế bất bại, chân chính sinh tử đấu rất hiếm thấy, tất cả mọi người phải học được đấu tranh và thỏa hiệp, lần này đã thất bại, không phải là về sau cũng là như vậy, Diệp gia cây to đón gió, người muốn đối phó với bọn họ khá nhiều loại, cơ hội của ngươi vẫn là rất lớn.

Hồ Hán nghe xong, cũng không tiện nói gì, dù sao trên mặt mũi Trần Chiêu Vũ cũng là vì tốt cho hắn.

Hiện tại trong lòng hắn suy nghĩ, chính là sáng nay đem đầu tư của người Nhật làm ổn thỏa xuống, chỉ cần công việc hạng này đã làm xong, như vậy chính là chiến tính hạng nhất, cao tầng cũng sẽ thấy mà công nhận.

Chỉ là hiện tại Tiểu Dã Tuấn Nam tỏ thái độ tựa hồ tương đối không quá thân mật, Hồ Hán cũng rất đau đầu phải làm thế nào để giải quyết vấn đề này, nếu như không giải quyết chuyện này mà nói, cái bàn đàm phán này liền không có cách nào tiến hành tiếp, như vậy công trình chiến tích của hắn sẽ không bao giờ có.