Sập Bẫy, Trò Chơi Nguy Hiểm

Chương 51 : Ba ngày ở đảo san hô (4)

Ngày đăng: 01:53 22/04/20


Thì ra hẹn hò mà anh nói chính là cùng nhau ăn trưa, cùng nhau đạp xe đạp đôi, cùng nhau đi dạo khu bán đồ lưu niệm, cùng nhau vui chơi còn cùng nhau dạo biển ngắm hoàng hôn.



Trả qua nửa ngày ở bên nhau, cái cô nhận được là hạnh phúc. Ánh chiều tà vắt trên trời một mảng màu đỏ vàng, mặt trời to tròn lẳng lặng lặn đi.



Thừa Tuyết và Nhậm Tử Phàm ngồi trên bờ biển để từng cơn sóng tạt vào bờ ướt cả chân cả hai, hai đôi giày nằm kế nhau trên cát mịn.



-Đây là mơ sao?



-Là cái gì?



-Tình yêu của anh.



-Không, đây là thật. Và anh cũng vậy.



-Em chưa từng nghĩ anh sẽ yêu em, em luôn nói bản thân đã suy nghĩ quá nhiều về mối quan hệ giữa chúng ta. Em thừa nhận em đã tự kỉ khi có vài lần mơ thấy anh nói anh yêu em.



-Em thật?-anh ngạc nhiên quay qua nhìn cô



Cô biết ngay anh sẽ có thái độ này mà. Được rồi, cô dù sao cũng là người thành thật, bất quá anh nghĩ cô tự kỉ chút thôi.



-Phải.



-Còn gì không?



-Hoàn toàn không.



-Em chắc chứ?



-À, thật ra còn thấy chúng ta... kết hôn.



Đó là lúc cô biết anh không gạt mình chuyện bị Mộ Dung Khải bắt, anh còn lo lắng cho cô, còn cả vụ kiện Mỹ Ảnh đều do anh ở phía sau giúp đỡ. Nhưng mà bây giờ không còn nữa a.



-Tô Thừa Tuyết, anh không ngờ em lại biến thái như vậy.



Thừa Tuyết nằm trên giường lăn qua lăn lại, nghĩ đến anh nói cô biến thái lại xấu hổ che mặt bằng chiếc chăn.



Lúc nãy anh vừa nói xong câu đó cô liền muốn đào cái hố chui xuống hoặc lặp tức tan biến ngay, vậy mà anh còn cười một mực sáng lạn bảo cô về phòng thôi.



Vừa về đến phòng cô liền nằm lên giường ụp mặt lên gối chỉ hận lúc nãy đã nói ra những điều đó.



-Xấu hổ chết được.



Trong lúc đang tự trách mắng bản thân mình thì có tiếng gõ cửa ngoài ban công, Thừa Tuyết ngóc đầu đã thấy Nhậm Tử Phàm bên ngoài.



Cô xấu hổ vài giây nhanh chóng chạy ra mở cửa.



-Vẫn còn xấu hổ sao?



-Anh đừng chọc em nữa.-cô dỗi, đi lại ngồi lên giường



-Được được không chọc em. Nhưng mà anh nghĩ đến lại không nhịn được...



-Anh còn nói thì em không khách sáo đá anh ra khỏi phòng.-cô hăm dọa




Cô sợ nhất chính là mình đã đi sai đường, đường nên đi cô lại không đi, đường không nên rẽ cô lại rẽ vào.



-Em yên tâm. Anh nhất định sẽ không để em cảm thấy yêu anh là điều hối hận.



Cô cảm động kìm chế không quay người lại ôm lấy anh. Biết bao cô gái có được hạnh phúc như cô bây giờ? Phải, có rất nhiều người ở bên người đàn ông của cô nhưng mà mấy ai có được sự hạnh phúc này.



Anh bây giờ là người yêu của cô, cô nghĩ có nên thông báo chủ quyền hay không?



Ách, Tô Thừa Tuyết mày bị anh chê cười là tự kĩ chưa đủ hay sao?



-Em lại nghĩ gì nữa rồi phải không?



Bởi vì cô quay lưng về phía anh nên không nhìn thấy được nụ cười ám muội của anh, cô cười giã lã nuốt nước bọt nói: "Không có, đang nghĩ mai có phải gặp đối tác bàn chuyện xây resort hay không?"



Điều này hoàn toàn đúng nha, hôm nay ngày thứ hai rồi mà không thấy anh nhắc tới mục đích chuyến đi lần này cả.



-Nhiệm vụ của em chính là nghe lời tổng tài em ra lệnh.



-Như vậy... không công bằng.-cô nhỏ giọng bất mãn nói



Anh nghe cô nói vậy thì cau mày, hai tay vịn vào vai cô quay người cô lại.



-Theo em... thế nào là không công bằng?



-Nhỡ, nhỡ anh thừa dịp lấy công làm tư thì sao?



-Vậy theo em chuyện tư là gì?



Thừa Tuyết đảo mắt qua lại muốn tìm cái cớ để nói.



-Là... là...



Anh thấy cố ấp úng tìm cái cớ để nói thì chòm người nhanh gọn hôn lên môi cô, sau đó nhìn cô cười nham nhở: "Chuyện tư em nói là như thế phải không?



Cô mím môi tủm tỉm cười lại liếc anh một cái: "Sắc lang."



-Anh chỉ hôn em thôi em đã nói anh sắc lang, vậy chứ nếu anh...



Cô nghe anh nói đến đây thì vội dùng tay đánh anh một cái trừng mắt: "Anh dẹp ý nghĩ đó của anh đi."



-Được rồi ngủ đi, trễ lắm rồi.-anh ôm chặt cô lại nhẹ nhàng vuốt đầu cô



-Được.



Thừa Tuyết thoải mái dựa đầu vào lồng ngực anh nhắm hai mắt lại ở trong lòng anh ngoan ngoãn ngủ.



Mùi hương trên cơ thể anh rất dễ chịu, mùi hương nam tính lại không nồng gắt mùi nước hoa chỉ là mùi xạ hương dịu nhẹ.



Nhậm Tử Phàm hôn lên đỉnh đầu cô, hai tay gắt gao ôm cô vào lòng đợi đến khi cô đã ngủ say mới nhẹ nhàng bế cô lên giường nằm, bản thân thì nằm bên cạnh ôm chặt cô.



Cả đêm đó bọn họ ôm nhau ngủ rất ngon, tình cảm của họ trong đêm đó lại thêm mãnh liệt hơn.