Tào Tặc

Chương 77 : Lần đầu gặp mặt

Ngày đăng: 00:02 22/04/20


Trong tháng hai, Tào Tháo còn đưa đứa con cả của Điển Vi là Điển Mãn tấn phong làm Lang Trung, rồi lệnh cho Điển Mãn ở nhà, đợi khi hết một tuần sẽ đưa quan tài Điển Vi về quê hương Trần Lưu. Sau khi Điển Mãn mới đi được chưa lâu, có lẽ còn chưa ra khỏi khu vực Duyện Châu, thì không ngờ Điển Vi trở về.



Cho tới khi Tào Tháo nhận được thư của Mãn Sủng thì vừa vui vừa khóc...



- A Phúc! Trước mặt chính là Hứa Đô.



Điển Vi ghìm ngựa, chỉ về phía trước, giọng nói không giấu được sự vui mừng.



Lúc này đang là sáng sớm, phía chân trời vẫn còn đang le lói ánh dương, chỉ thấy thấp thoáng phía xa có một tòa thành lớn.



Từ sau khi ra khỏi Hắc Lư giản, đường đi hết sức thuận lợi.



Dĩnh Xuyên tương đối hòa thuận, nên đường đi cũng không mất nhiều thời gian.



Sau khi đi một đêm, cuối cùng cũng tới được Hứa Đô. Tào Bằng có thể hiểu được sự vui vẻ trong lòng Điển Vi. Hứa Đô chính là nhà của gã. Đối với Tào Bằng mà nói, nhìn tòa thành ở xa, hắn lại không thể vui nổi. Trong lòng hắn có chút gì đó không thể nói rõ nên lời, chẳng biết là đang tỉnh hay đang mơ. Hứa Đô đang ở ngay trước mắt hắn. Mà thứ hắn chờ đợi cũng chính là đây.



Nhưng khi thật sự đối diện với Hứa Đô, trong lòng hắn lại có cảm giác mông lung.



- Điển thúc phụ! Chúng ta đi thôi.



Âm thanh Tào Bằng có chút khác lạ nhưng Điển Vi cũng không nhận ra.



- Đúng! Chúng ta đi nhanh tới đó.



Xe ngựa lập tức tăng tốc khiến cho Hứa Đô càng lúc càng tới gần.



Trong nắng sớm, một ngôi thành hùng vĩ hiện ra trong tầm mắt Tào Bằng. Bức tường thành cao lớn, nguy nga uốn lượn, sừng sững trong nắng. Theo Điển Vi giới thiệu thì Hứa Đô được phân ra thành nội thành và ngoại thành. Nội thành chính là Hoàng thành còn ngoại thành thì như những gò đất vây quanh nội thành. Kiếp trước Tào Bằng cũng từng tới thăm di chỉ Hứa Đô, có điều khi đó chỉ còn lại một đống hoang tàn mà thôi.



Nói thật ra, nếu không có Điển Vi ở bên, thật sự Tào Bằng không thể liên hệ được cái đống hoang tàn kiếp trước với ngôi thành nguy nga trước mặt.



Tào Bằng hít một hơi thật sâu rồi thúc ngựa đuổi theo Điển Vi.




Mạn Thành cũng không phải là Trương Mạn Thành của giặc khăn vàng mà là Lý Điển - Lý Mạn Thành ở Dĩnh Âm. Hôm qua, đoàn người Điển Vi đi qua Dĩnh Âm, Lý Điển cũng ra nghênh đón. Nhưng khi đó Điển Vi vội vã muốn quay về Hứa Đô liền từ chối ý tốt của Lý Điển, dẫn người đi suốt đêm. Chắc do không đón được Điển Vi nên Lý Điển phái người tới Hứa Đô báo tin. Lại nói, Lý Điển cũng là danh nhân trong Tam quốc.



Theo cách nói của Tam quốc thì Lý Điển và Nhạc Tiến là hai người tới nương tựa Tào Tháo sớm nhất.



Nếu điều đó là đúng trong lịch sử thì lúc này Lý Điển vẫn chỉ là một huyện lệnh dưới quyền Tào Tháo. Tất nhiên, địa vị Dĩnh Âm không giống với những nơi khác, cũng chứng tỏ sự coi trọng của Tào Tháo với Lý Điển. Có điều, người tìm tới nương tựa Lý Điển sớm nhất là thúc phụ của Lý Điển tên là Lý Kiền. Sau đó, y chết trong tay Tiết Lan - Thuộc tướng của Lã Bố. Quân của y về tay Lý Chỉnh là con của Lý Càn. Lý Điển chỉ là một người thuộc dòng họ Lý mà thôi.



Lý Kiền? Lý Chính?



Tào Bằng cảm thấy ngơ ngác...



Hắn cũng không rõ lắm, nhưng trong lịch sử có chuyện đó hay không. Dù sao thì trong trí nhớ của Tào Bằng không hề ấn tượng với hai người này.



Điển Vi nghe Tào Tháo ở thành ngoài của Hứa Đô thì kích động mãi.



Gã cũng chẳng để ý tới đám Tào Bằng, kéo cánh tay Hứa Chử nhanh chóng đi về phía thành Hứa Đô.



Cũng may đám bộ hạ của Hứa Chử không vất đám người Tào Bằng lại đó mà tiến tới dẫn đoàn người nhanh chóng đi về Hứa Đô.



Sáng sớm, vầng dương bắt đầu hiện lên.



Một đám người xếp thành hàng ở ngoài cửa thành Hứa Đô đang đứng chờ.



Người đứng dầu là một nam tử mặc cẩm bào, dáng người không cao, khoảng chừng một mét bảy. Y đứng ở vị trí đầu tiên liên tục xoa tay, nét mặt không giữ được sự bình tĩnh.



Nước da của người đó hơi đen, dáng người hơi mập khiến cho tay chân nhìn hơi ngắn.



Y có một bộ râu dài, cùng với khí chất không hề tầm thường... Điển Vi nhìn thấy nam tử mặc cẩm bào liền vội vàng buông tay, bước tới vài bước rồi quỳ gối trước mặt người đó.



- Mạt tướng Điển Vi phụ sự ủy thác của chủ công, xin chủ công trách phạt.